Rèm cửa đóng kín.
Trên sàn nhà ngổn ngang vỏ chai rượu cùng những tờ giấy bị vò nát.
Cố Đình Xuyên ngồi bệt dưới đất.
Râu ria mọc lởm chởm.
Chiếc sơ mi đắt tiền trên người đã nhăn nhúm đến biến dạng.
Tô Kiều bưng một bát canh giải rượu.
Cẩn thận tiến lại gần.
“Anh Đình Xuyên…”
“Anh uống chút canh đi.”
“Chiều nay còn có cuộc họp đại hội cổ đông nữa…”
“Cút!”
Cố Đình Xuyên đột nhiên vung tay.
Chiếc bát sứ trong tay Tô Kiều lập tức vỡ tan trên nền đất.
Đôi mắt anh đỏ ngầu.
Giống hệt một con thú dữ đã bị dồn đến đường cùng.
Anh nhìn chằm chằm Tô Kiều.
“Đừng dùng đôi tay bẩn thỉu của cô chạm vào tôi!”
“Nếu không phải vì cô.”
“Hạ Hạ làm sao có thể rời bỏ tôi?”
“Cô còn không xứng xách giày cho cô ấy!”
Nửa năm qua.
Cố Đình Xuyên hoàn toàn không còn tâm trí quản lý công ty.
Giá cổ phiếu của Tập đoàn Cố thị lao dốc không phanh.
Nửa năm qua, đêm nào Cố Đình Xuyên cũng mất ngủ.
Anh chỉ có thể ôm chiếc áo len cũ mà tôi từng để lại trong nhà.
Ngửi mùi nước giặt đã nhạt đến gần như không còn.
Nhờ vậy mới miễn cưỡng chợp mắt được đôi chút.
Thông qua nhiều nguồn điều tra.
Cuối cùng anh cũng tìm được những ảnh chụp màn hình mà trước đây Tô Kiều cố ý gửi cho tôi để khiêu khích.
Anh cũng rốt cuộc hiểu được.
Đêm kỷ niệm ngày cưới hôm ấy.
Đêm mà anh mắng tôi giả bệnh.
Tôi đã ký vào bản thỏa thuận ly hôn với tâm trạng tuyệt vọng đến mức nào.
Sự áy náy và hối hận vô tận.
Ngày đêm gặm nhấm trái tim anh.
Đúng lúc đó.
Chiếc điện thoại đặt dưới đất của Cố Đình Xuyên đột nhiên rung lên dữ dội.
Là cuộc gọi từ thám tử tư.
“Cố tổng, tìm được rồi!”
“Nửa năm trước có một lô dụng cụ hội họa được gửi bằng tuyến vận chuyển ít người biết đến tới một thị trấn nhỏ dưới chân núi Ai Lao ở Vân Nam.”
“Người nhận hàng là bút danh mà trước đây cô Lâm từng sử dụng!”
Trong nháy mắt.
Cố Đình Xuyên như được truyền lại sức sống.
Anh bật dậy khỏi sàn nhà.
Đến cả quần áo cũng không kịp thay.
Vơ lấy chìa khóa xe rồi lao thẳng ra ngoài.
“Chuẩn bị máy bay riêng!”
“Lập tức tới Vân Nam!”
Máy bay xuyên qua từng tầng mây dày đặc.
Hạ cánh xuống sân bay ở Vân Nam.
Sau đó.
Cố Đình Xuyên lái xe địa hình lao đi như điên trên những con đường núi quanh co.
Hốc mắt anh đỏ bừng.
Hai tay siết chặt vô lăng.
Móng tay gần như cắm sâu vào lòng bàn tay.
“Hạ Hạ…”
“Đợi anh…”
“Chỉ cần em quay về.”
“Bảo anh chuộc tội thế nào cũng được…”
Chiếc xe địa hình phanh gấp trên bãi đất trống ngoài thị trấn.
Cố Đình Xuyên lảo đảo bước xuống xe.
Men theo con đường lát đá xanh.
Chạy tới trước căn tiểu viện ngập tràn hoa cỏ của tôi.
Bàn tay anh run rẩy.
Khẽ đẩy cánh cửa gỗ khép hờ.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ cảnh tượng trong sân.
Cả người anh như bị sét đánh trúng.
Đứng chết lặng tại chỗ.
Ánh nắng vừa đẹp.
Khắp sân phủ đầy những đốm sáng vàng như vụn nắng.
Tôi đang ngồi xổm bên cạnh A Sinh trước chiếc bàn đá.
Hai người cùng bàn bạc cách cố định lại bộ rễ của một cây lan bị tổn thương lên khúc gỗ mục.
Tôi mặc chiếc váy dài bằng vải lanh đơn giản.
Mái tóc được búi hờ phía sau đầu.
Trên gương mặt không còn vẻ phòng bị và héo úa của những ngày ở thành phố A.
Làn da hồng hào khỏe mạnh.
Tôi đang mỉm cười với A Sinh.
Một nụ cười nhẹ nhõm và rạng rỡ phát ra từ tận đáy lòng.
Là dáng vẻ mà suốt năm năm qua.
Cố Đình Xuyên chưa từng được nhìn thấy.
“Hạ… Hạ Hạ…”
Một tiếng gọi khàn đặc.
Run rẩy đến mức gần như không còn nghe rõ âm thanh ban đầu.
Phá vỡ sự yên tĩnh trong sân.
Nụ cười trên môi tôi khẽ nhạt đi.
Tôi quay đầu nhìn lại.
Cố Đình Xuyên đang đứng ở cửa.
Anh gầy đi rất nhiều.
Hai gò má hõm sâu.
Quầng mắt đen đến đáng sợ.
Trên người vẫn là bộ vest nhăn nhúm.
Anh cứ đứng đó.
Chăm chăm nhìn tôi.
Nước mắt từng giọt lớn không ngừng rơi xuống.
A Sinh lập tức đứng dậy.
Cảnh giác chắn trước mặt tôi.
Trong tay vẫn còn cầm chiếc kéo cắt tỉa cây cảnh.
“Hạ Hạ tỷ.”
“Người này là ai vậy?”
“Ánh mắt anh ta đáng sợ quá.”
“Đến gây chuyện sao?”
Tôi đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay A Sinh.
Ra hiệu cho cậu ấy thả lỏng.
Sau đó nhìn về phía Cố Đình Xuyên.
Gương mặt từng khiến tôi đau khổ đến mức muốn tự làm tổn thương bản thân.
Giờ đây.
Trong mắt tôi.
Lại không gợn lên nổi một chút cảm xúc.
“Không sao đâu, A Sinh.”
Chaporia
Bình Luận (0)