“Tôi chỉ gặp một người xa lạ đi nhầm đường muốn hỏi đường thôi.”
Ba chữ.
“Người xa lạ.”
Giống như một lưỡi dao sắc.
Hung hăng xoáy vào tận đáy tim Cố Đình Xuyên.
Đau đến mức cả người anh khẽ loạng choạng.
Nước mắt càng rơi dữ dội hơn.
“Hạ Hạ! Anh không phải người xa lạ!”
“Anh là Đình Xuyên đây mà!”
Cố Đình Xuyên bất chấp sự ngăn cản của A Sinh.
Đột ngột lao tới.
Bịch!
Anh quỳ mạnh xuống nền đất phủ đầy rêu xanh.
Người đàn ông cao cao tại thượng của Tập đoàn Cố thị.
Lúc này lại quỳ gối bên tà váy tôi một cách chật vật đến đáng thương.
Anh định đưa tay nắm lấy vạt váy tôi.
Nhưng lại sợ làm bẩn tôi.
Bàn tay cứ lơ lửng giữa không trung.
Run rẩy dữ dội.
“Anh sai rồi…”
“Hạ Hạ, anh thật sự biết mình sai rồi…”
“Tô Kiều đã bị anh đuổi đi hoàn toàn.”
“Giấy chứng nhận thực tập của cô ta cũng bị anh giữ lại.”
“Trong ngành này sẽ không còn ai dám nhận cô ta nữa.”
“Căn phòng vẽ mà em mong muốn nhất…”
“Anh đã mua luôn cả tòa nhà đó rồi.”
“Toàn bộ đều đứng tên em.”
“Anh xin em…”
“Về nhà cùng anh được không?”
“Anh có thể dùng cả đời mình để chuộc tội với em.”
Anh khóc giống như một phạm nhân đang chờ phán quyết tử hình nơi tòa án.
Trong mắt chỉ còn lại sự cầu xin tuyệt vọng.
Tôi bình tĩnh nhìn anh.
Không tức giận.
Không tủi thân.
Thậm chí ngay cả một tia chán ghét cũng không có.
Tôi chỉ khom người xuống.
Từng ngón.
Từng ngón một.
Gỡ bàn tay đang nắm chặt vạt váy tôi ra.
“Cố Đình Xuyên.”
“Những năm tháng bệnh tr/ầ/m c/ả/m của tôi nghiêm trọng nhất.”
“Đêm nào tôi cũng nhìn chằm chằm lên trần nhà đến sáng.”
“Khi tôi dùng lưỡi dao cứa lên cổ tay mình.”
“Máu nhỏ xuống sàn nhà.”
“Rất lạnh.”
“Lúc ấy.”
“Tôi khóc cầu xin anh quay về ở bên cạnh tôi.”
“Anh ở đâu?”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhẹ như đang kể câu chuyện của một người hoàn toàn xa lạ.
Sắc mặt Cố Đình Xuyên lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Từ cổ họng phát ra những tiếng nghẹn ngào đau đớn.
“Xin lỗi…”
“Xin lỗi em, Hạ Hạ…”
“Nhưng Cố Đình Xuyên.”
“Bây giờ bệnh của tôi đã khỏi rồi.”
“Tôi không còn đau nữa.”
Tôi lùi về sau một bước.
Kéo giãn khoảng cách an toàn với anh.
“Tôi không cần anh nữa.”
Cố Đình Xuyên quỳ trên nền đất lạnh.
Cả người như một pho tượng đá đã bị phong hóa từ lâu.
Anh cố dùng những ký ức trong quá khứ để giữ lấy tôi.
“Hạ Hạ…”
“Chúng ta ở bên nhau năm năm rồi.”
“Chúng ta từng đứng bên biển cầu nguyện.”
“Em nói em sẽ làm mặt trời nhỏ của anh suốt đời.”
“Em quên rồi sao?”
Tôi đi tới bên bàn đá.
Cầm lại cây cọ.
Tiếp tục vẽ những chiếc lá lan trên khung tranh.
“Tôi không quên.”
“Nhưng mặt trời tôi tặng cho anh…”
“Đã bị chính tay anh dập tắt.”
“Cố Đình Xuyên.”
“Khi Tô Kiều đập vỡ chậu lan Kiến Lan của tôi.”
“Anh biết rất rõ đó là tác phẩm tốt nghiệp giúp tôi quay lại giới minh họa.”
“Anh biết nó quan trọng với tôi thế nào.”
“Nhưng anh lại nói.”
“Đó chỉ là một chậu cỏ rách.”
“Anh có thể đền cho tôi cả một nhà kính.”
Cố Đình Xuyên sốt ruột bò lên vài bước.
Hai tay chống lên mép bàn đá.
Biểu cảm gần như đã mất kiểm soát.
“Anh đền!”
“Anh đền cho em!”
“Anh lập tức cho người vận chuyển toàn bộ lan quý trong cả nước tới đây!”
“Chỉ cần em muốn!”
“Thứ gì anh cũng mang tới cho em!”
Tôi dừng bút.
Nhìn anh với chút buồn bã.
“Anh vẫn không hiểu.”
“Điều tôi muốn chưa bao giờ là những chậu lan quý giá đến mức nào.”
“Điều tôi muốn…”
“Là sự tôn trọng của một người chồng dành cho vợ mình.”
“Là phẩm giá của một con người.”
“Những thứ ấy.”
“Từ lâu đã bị anh và Tô Kiều cùng nhau giẫm nát rồi.”
Đúng lúc ấy.
Bác sĩ Trần trong thị trấn đeo hòm thuốc đi ngang qua sân nhà tôi.
Nhìn thấy một người đàn ông đang quỳ bên trong.
Ông lập tức cảnh giác.
“Cô Lâm!”
“Có phải có kẻ gây rối tới quấy phá không?”
“Có cần tôi gọi người của ủy ban thôn tới báo cảnh sát không?”
Tôi mỉm cười ôn hòa với bác sĩ Trần.
Khẽ lắc đầu.
“Không cần đâu, bác sĩ Trần.”
“Chỉ là một người qua đường không tìm được đường về thôi.”
“Không cần đâu, bác sĩ Trần.”
“Anh Cố là người có thể diện.”
“Anh ấy sẽ rời đi ngay thôi.”
Nghe tôi dùng những từ như “người có thể diện” và “người xa lạ” để định nghĩa mình.
Trái tim Cố Đình Xuyên đau đến mức gần như nghẹt thở.
Anh thà rằng tôi lao tới tát anh vài cái.
Chaporia
Bình Luận (0)