20px

Thà rằng tôi gào khóc, chửi rủa anh một trận.

Ít nhất như vậy còn chứng minh trong lòng tôi vẫn còn hận.

Nhưng tôi không làm thế.

Ánh mắt tôi vẫn bình thản.

Sự thờ ơ phẳng lặng như mặt nước chết ấy.

Còn khiến anh đau đớn hơn bất kỳ lưỡi dao cùn nào đang từ từ cắt vào da thịt.

Anh loạng choạng đứng dậy.

Nhìn giá vẽ trước mặt tôi.

Cố gắng đưa tay chạm vào.

“Hạ Hạ.”

“Trình độ vẽ của em có bị mai một không?”

“Để anh xem giúp em…”

Tôi lạnh nhạt lùi về sau một bước.

Dùng tấm bảng vẽ chặn bàn tay anh lại.

“Đừng chạm vào.”

“Bức tranh này sẽ được tuyển chọn gửi sang Pháp tham dự Triển lãm Nghệ thuật Tự nhiên tháng sau.”

“Làm bẩn rồi.”

“Anh không đền nổi đâu.”

Bàn tay Cố Đình Xuyên cứng đờ giữa không trung.

Tiến cũng không được.

Lùi cũng chẳng xong.

Anh nhìn những vết sẹo trên cánh tay tôi.

Những vết thương năm nào giờ đã nhạt màu thành sắc hồng trắng mờ nhạt.

Nước mắt lại trào ra khỏi hốc mắt.

Chát!

Chát!

Hai tiếng tát giòn vang xé tan bầu không khí yên tĩnh trong sân.

Cố Đình Xuyên hung hăng tát vào mặt mình hai cái.

Hai bên má lập tức đỏ bừng và sưng lên.

“Hạ Hạ…”

“Anh xin em…”

“Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó nữa…”

“Anh xin em…”

Anh dựa vào tường.

Chậm rãi trượt người ngồi xuống.

Khóc đến mức chẳng còn chút dáng vẻ nào của một con người bình thường.

“Anh không đi.”

“Anh sẽ ở lại thị trấn này.”

“Anh sẽ luôn chờ em.”

“Cho đến ngày em chịu tha thứ cho anh.”

Tôi thậm chí còn không nhìn anh lấy một lần.

Chỉ tiếp tục cúi đầu pha màu.

“Tùy anh.”

“Nhưng trong thế giới của tôi.”

“Cố Đình Xuyên đã ch/ế/t từ nửa năm trước rồi.”

“Ch/ế/t vào đêm mưa giông ấy.”

“Canh giữ một người đã ch/ế/t.”

“Không có bất kỳ ý nghĩa nào.”

Cố Đình Xuyên thật sự ở lại thị trấn.

Anh bỏ tiền thuê trọn căn nhà nghỉ cũ kỹ ở đầu làng.

Ngày nào cũng lặng lẽ đi theo phía sau tôi.

Tôi lên đồi chè tìm cảm hứng sáng tác.

Anh liền đi phía xa xa phía sau.

Trong tay luôn cầm một chiếc ô đen lớn.

Có lần trời đột ngột đổ mưa lớn.

Anh vội vàng chạy tới.

Dồn toàn bộ chiếc ô che trên đầu tôi.

Còn bản thân bị nước mưa xối ướt hơn nửa người.

Thế nhưng ngay cả thở mạnh anh cũng không dám.

Tôi thậm chí không chớp mắt lấy một cái.

Chỉ đi thẳng vào đình nghỉ mưa bên đường.

Mặc cho anh đứng trong gió lạnh.

Run lên vì rét.

Có lần anh lên núi.

Muốn giúp tôi hái những loài thực vật dùng để ký họa ở vị trí cao.

Kết quả không cẩn thận trượt chân.

Gãy luôn một chân.

Dù đã bó bột.

Anh vẫn chống nạng.

Ngồi canh trước cửa tiểu viện của tôi mỗi ngày.

Người dân trong thị trấn nhìn thấy đều cảm thấy thương hại.

Sau lưng không ít người bàn tán.

Nói rằng vị đại gia thành phố này cũng là một kẻ si tình.

Đến cả A Sinh cũng có phần dao động.

Một lần lén hỏi tôi.

“Hạ Hạ tỷ.”

“Trông anh ta thật sự sắp phát bệnh rồi.”

“Chị thật sự không định cho anh ta một cơ hội sao?”

Tôi đang dùng nước ấm rửa cọ vẽ.

Nghe vậy chỉ khẽ cười.

“A Sinh.”

“Nếu có một ngày.”

“Em tận mắt nhìn thấy một người mặt không cảm xúc đẩy mình xuống vực sâu vạn trượng.”

“Bây giờ.”

“Anh ta đứng trên vách đá ném xuống cho em một sợi dây.”

“Em sẽ cảm thấy anh ta đang cứu mình.”

“Hay chỉ thấy ghê tởm?”

A Sinh ngẩn người.

Dường như hiểu lại dường như không hiểu.

Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

Không nói thêm gì nữa.

Nửa tháng sau.

Một đêm khuya.

Mưa lớn bất ngờ đổ xuống thị trấn.

Nhiệt độ giảm mạnh.

Do vết thương bị nhiễm trùng.

Cố Đình Xuyên sốt cao nghiêm trọng.

Cả người kiệt sức ngã gục trước cổng tiểu viện của tôi.

Trán anh nóng bỏng.

Trong miệng vẫn không ngừng gọi tên tôi.

“Hạ Hạ…”

“Lạnh quá…”

“Đừng bỏ anh lại…”

Tôi đứng trước cửa sổ tầng hai.

Lạnh lùng nhìn bóng người đang co quắp dưới ánh đèn đường.

Không nhúc nhích.

Không lên tiếng.

Cũng không hề bước xuống.

Tôi không mở cửa.

Cũng không đi xuống.

Chỉ bình tĩnh dùng điện thoại bàn gọi tới trung tâm cấp cứu của thị trấn.

Nửa giờ sau.

Tiếng còi xe cứu thương vang lên chói tai.

Cố Đình Xuyên đang hôn mê bất tỉnh được đưa lên xe.

Sáng sớm hôm sau.

Trên tay vẫn còn treo bình truyền dịch.

Chống nạng.

Sắc mặt trắng bệch.

Cố Đình Xuyên từ bệnh viện vội vã chạy trở lại.

Anh cho rằng cuộc gọi cấp cứu tối qua là do tôi gọi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...