Cho rằng trong lòng tôi vẫn còn lưu lại chút hơi ấm cuối cùng dành cho anh.
Anh đứng ngoài hàng rào gỗ trước sân.
Giọng khàn đặc đến mức gần như không còn ra tiếng.
Nhưng trong mắt lại sáng lên tia hy vọng.
“Hạ Hạ…”
“Anh biết mà.”
“Trong lòng em vẫn còn có anh.”
“Em không nỡ để anh ch/ế/t, đúng không?”
Tôi đẩy cửa sổ tầng hai ra.
Bình tĩnh nhìn anh.
Sau đó lấy phụ lục thỏa thuận ly hôn.
Ném xuống dưới chân anh.
“Cố Đình Xuyên.”
“Tôi gọi cấp cứu.”
“Chỉ vì không muốn có một cái xác ch/ế/t trước cửa nhà mình.”
“Trông rất bẩn.”
“Ba năm qua.”
“Khoảng thời gian suy nghĩ trước ly hôn tôi đã cho anh đủ rồi.”
“Mau ký vào đi.”
“Sau đó cút về thành phố A của anh.”
“Đừng dùng thứ tình yêu tự cho là sâu đậm đó.”
“Làm ghê tởm quãng đời còn lại của tôi nữa.”
Cố Đình Xuyên cúi đầu.
Nhìn bản thỏa thuận ly hôn dưới chân.
Trong đôi mắt luôn kiêu ngạo không coi ai ra gì ấy.
Tia sáng cuối cùng.
Đã hoàn toàn vụt tắt.
Anh luôn cho rằng.
Chỉ cần anh không ký tên.
Thì trên danh nghĩa.
Anh vẫn là chồng của tôi.
Nhưng anh không biết.
Toàn bộ thủ tục ly hôn đã hoàn tất từ lâu.
Ký hay không ký.
Đã không còn quan trọng nữa.
Tôi.
Không còn là vợ anh nữa.
…
Ba năm sau.
Paris, nước Pháp.
Trong phòng triển lãm của Triển lãm Nghệ thuật Tự nhiên Thế giới.
Dòng người tấp nập qua lại.
Ở vị trí trung tâm nổi bật nhất của đại sảnh.
Treo một bức tranh màu nước khổ lớn.
Trong tranh.
Một cây lan Kiến Lan đang kiêu hãnh nở rộ giữa đá sỏi và cỏ dại.
Màu sắc mãnh liệt.
Tràn đầy sức sống khiến người ta rung động.
Góc phải phía dưới bức tranh.
Có ba chữ ký.
Lâm Tri Hạ.
Lúc này.
Tôi mặc bộ lễ phục cao cấp màu đen được cắt may hoàn hảo.
Đứng dưới ánh đèn sân khấu.
Tự tin.
Thanh lịch.
Bình thản trả lời phỏng vấn của các phóng viên đến từ nhiều quốc gia khác nhau.
Chứng tr/ầ/m c/ả/m nặng của tôi đã hoàn toàn khỏi hẳn.
Trong ánh mắt chỉ còn lại sự kiên cường và sức sống.
Tôi đã trở thành họa sĩ minh họa sinh thái tự nhiên nổi tiếng trong và ngoài nước.
Có được thế giới rực rỡ thuộc về riêng mình.
Trong khi đó.
Ở góc tối nhất của phòng triển lãm.
Một người đàn ông tóc đã bạc quá nửa.
Thân hình gầy gò tiều tụy.
Đang lặng lẽ nhìn tôi trên sân khấu.
Đó là Cố Đình Xuyên.
Ba năm.
Khiến anh già đi hơn hai mươi tuổi.
Bởi trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh.
Tập đoàn Cố thị cũng phá sản hoàn toàn trong cuộc khủng hoảng tài chính hai năm trước.
Còn Tô Kiều.
Vì liên quan đến tội danh chiếm đoạt tài sản trong công việc và lừa đảo thương mại.
Năm ngoái đã bị tuyên án bảy năm tù giam.
Bây giờ.
Cố Đình Xuyên chẳng còn gì cả.
Anh chỉ có thể sống bằng việc viết bài thuê cho các tạp chí.
Miễn cưỡng duy trì cuộc sống.
Ngày hôm nay.
Anh dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại.
Mua một tấm vé đứng.
Mới có thể bước vào phòng triển lãm này.
Chỉ để nhìn tôi một lần.
…
Sau khi triển lãm kết thúc.
Tôi từ chối tất cả lời mời dự tiệc.
Lên xe đi thẳng tới sân bay.
Trong tầng hầm bãi đỗ xe.
Cố Đình Xuyên đứng nép sau một cột bê tông.
Lặng lẽ nhìn tôi lên xe.
Bàn tay anh run rẩy.
Muốn bước tới.
Nhưng cuối cùng vẫn không đủ dũng khí.
Chỉ có thể đứng cách lớp cửa kính xe.
Cúi người thật sâu.
Gửi tới chiếc xe chở tôi một cái cúi đầu đầy hối hận.
Nước mắt rơi xuống nền bê tông lạnh lẽo.
Trong chớp mắt.
Đã tan biến không còn dấu vết.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh.
Rời khỏi tầng hầm.
Hòa vào ánh nắng rực rỡ trên những con phố Paris.
Tôi mở cuốn sổ ký họa trong tay.
Trên trang giấy trắng.
Vẽ một bông hướng dương đang vươn mình đón nắng.
Cuộc đời tôi từng héo úa hoàn toàn trong cuộc hôn nhân ngột ngạt cùng những tháng ngày bạo lực lạnh.
Suýt nữa ch/ế/t đi trong ngôi mộ mang tên tình yêu ấy.
Nhưng rồi.
Núi non.
Biển cả.
Thiên nhiên.
Đã dang tay đón lấy tôi.
Trao cho tôi cơ hội được hít thở lại.
Và học cách yêu chính mình.
Chấp niệm hóa thành tro bụi.
Gỗ khô gặp lại mùa xuân.
Cố Đình Xuyên sẽ phải chịu bản án chung thân.
Trong sự trống rỗng và hối hận không bao giờ có hồi kết của phần đời còn lại.
Còn tôi.
Sẽ bước về phía tương lai rực rỡ thuộc về chính mình.
HẾT.
Chaporia
Bình Luận (0)