20px

“Màn mở đầu cần đạo cụ thật.”

“Đạo cụ thứ nhất: tiếng khóc trẻ sơ sinh.”

“Đạo cụ thứ hai: giọng nói của ảnh đế.”

“Đạo cụ thứ ba: mảnh Mệnh Đăng đã về.”

“Đạo cụ thứ tư: một người Tần gia tự nguyện đứng dưới ánh đèn.”

Tôi đọc xong, ngọc bội trước ngực lập tức nóng lên.

Anh cả lạnh giọng: “Nó muốn chúng ta tự nguyện đưa người lên sân khấu.”

Sư phụ cười lạnh. “Vô Thanh đúng là vẫn thích trò này. Không ép, chỉ viết điều kiện. Ai muốn cứu người thì tự bước vào.”

Anh hai không biết đã đứng ngoài cửa từ lúc nào. Anh nhìn dòng chữ trên kịch bản, im lặng rất lâu. Sau đó anh bước vào, lấy điện thoại ra gõ từng chữ.

“Con đứng dưới ánh đèn.”

Mẹ vừa tới cửa nghe thấy, lập tức nói: “Không được.”

Anh hai nhìn mẹ, rồi nhìn tôi. Anh không nói được, nhưng ánh mắt hiếm khi kiên định như vậy. Anh gõ tiếp.

“Ban đầu nó chọn con. Giọng của con đã bị lấy một nửa. Nếu cần người đứng dưới ánh đèn, con đứng. Con là diễn viên, con biết sân khấu.”

Tôi lập tức lắc đầu. “Không được. Nguy hiểm.”

Anh hai cúi xuống xoa đầu tôi.

Anh gõ: “Anh đã nói sẽ bảo vệ em.”

Tôi muốn nói con cũng bảo vệ anh, nhưng nhìn mắt anh, tôi bỗng không nói được. Anh hai bình thường hay sợ, hay than, hay bị anh ba chọc, hay bị sư phụ mắng. Nhưng khi thật sự cần đứng ra, anh chưa từng lùi lại.

Sư phụ nhìn anh rất lâu, rồi nói: “Đứng dưới ánh đèn không có nghĩa để ngươi tự nộp mạng. Ta sẽ đặt trận giữ hồn cho ngươi. Noãn Noãn phải giữ chuông. Hoài Cẩn giữ khế. Tần Mặc ghi kịch bản. Mỗi người làm đúng việc của mình, mới có thể phá màn.”

Anh hai gật đầu.

Anh cả nói: “Ba ngày sau không chờ. Đêm mai vào.”

Mọi người nhìn anh.

Anh cả đặt tay lên cuốn kịch bản. “Nó càng kéo dài, giọng Tần Dạ càng mất nhiều. Chờ tới ngày thứ ba, chúng ta càng bị động. Đêm mai giờ Tý, vào nhà hát.”

Không ai phản đối.

Vì đó là lựa chọn đúng.

Đêm ấy, tôi ngủ trong phòng mẹ. Mẹ ôm tôi rất chặt, như sợ vừa buông tay tôi sẽ lại biến mất. Tôi vốn tưởng mình sẽ ngủ không được, nhưng có lẽ vì luyện chuông quá mệt, chưa bao lâu đã thiếp đi.

Trong mơ, tôi nghe thấy tiếng mưa.

Tôi thấy một sân khấu đỏ.

Thấy chiếc nôi đặt giữa sân khấu.

Thấy anh hai đứng dưới ánh đèn, cổ họng bị những sợi chỉ đen quấn lấy.

Thấy hàng ghế khán giả trống rỗng.

Chỉ có ghế số mười ba có người ngồi.

Người đó cúi đầu, chiếc nhẫn cổ trên tay phản chiếu ánh sáng lạnh.

Tôi muốn nhìn mặt hắn.

Nhưng ngay khi tôi ngẩng đầu, người đó cũng ngẩng đầu.

Tôi tỉnh dậy trong tiếng chuông đồng tự rung.

Leng keng.

Leng keng.

Leng keng.

Ngoài cửa sổ, trời vẫn chưa sáng.

Trên mặt kính phủ một lớp hơi nước.

Có người dùng ngón tay viết lên đó một hàng chữ:

“Đừng tin người đứng dưới ánh đèn.”

“Anh trai ngươi sẽ diễn sai.”

CHƯƠNG 4

Hàng chữ trên cửa kính không tồn tại lâu.

Khi tôi vừa đọc xong, lớp hơi nước bên ngoài đã bắt đầu chảy xuống thành từng vệt, giống như có ai đó dùng tay lau đi manh mối vừa để lại. Tôi lập tức ngồi dậy, chuông đồng trong tay vẫn còn rung rất nhẹ. Mẹ bị động tĩnh của tôi đánh thức, bà mở mắt, thấy tôi nhìn chằm chằm ra cửa sổ thì lập tức ôm tôi vào lòng.

“Noãn Noãn, sao vậy con?”

Tôi chỉ lên mặt kính. “Vừa rồi có chữ.”

Mẹ bật đèn đầu giường. Ánh sáng ấm áp phủ khắp căn phòng, nhưng trên cửa kính đã không còn gì. Bên ngoài trời tối đen, vườn cây Tần gia im lìm trong sương đêm, xa hơn nữa là khu từ đường bị phong kín. Mọi thứ nhìn qua đều rất bình thường, nếu không phải chuông đồng vẫn còn hơi nóng trong tay tôi, có lẽ ngay cả tôi cũng sẽ nghi ngờ mình vừa mơ thấy.

Mẹ không hỏi tôi có nhìn nhầm không. Bà lập tức gọi ba và sư phụ.

Chưa đầy năm phút sau, cả tầng hai sáng đèn.

Sư phụ khoác đạo bào đi vào, tóc còn chưa buộc kỹ, nhưng ánh mắt đã tỉnh táo hoàn toàn. Anh cả theo sau, trên tay cầm áo khoác của tôi. Anh hai cũng tới, cổ quấn khăn, tay cầm điện thoại. Vì không nói được nên anh chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng. Anh ba là người đến cuối cùng, vừa đi vừa đeo kính, tay còn cầm máy đo âm khí nhỏ.

Tôi kể lại hàng chữ đã thấy.

“Đừng tin người đứng dưới ánh đèn.”

“Anh trai ngươi sẽ diễn sai.”

Phòng ngủ yên lặng vài giây.

Anh hai cầm điện thoại lên gõ rất nhanh: “Anh trai nào?”

Anh cả liếc anh. “Trong nhà có ba anh trai.”

Anh hai gõ tiếp: “Nhưng người phải đứng dưới ánh đèn là em.”

Anh ba bình tĩnh nói: “Cũng có thể là bẫy khiến chúng ta đổi người. Hoặc bẫy khiến anh nghi ngờ bản thân rồi diễn sai thật.”

Anh hai nhìn anh ba, vẻ mặt càng tuyệt vọng hơn. Anh gõ: “Em có thể nói mấy câu ít đáng sợ hơn không?”

Anh ba suy nghĩ rồi đáp: “Có thể. Nhưng không chính xác.”

Anh hai úp điện thoại xuống, như tạm thời không muốn giao tiếp với thế giới nữa.

Sư phụ đi tới trước cửa kính, đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính. Đầu ngón tay ông vừa đặt lên, một lớp sương mỏng màu xám lập tức hiện ra, rồi rất nhanh tan mất. Ông nhíu mày, thấp giọng nói: “Không phải Vô Thanh.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...