20px

Tôi ngẩng đầu. “Không phải nó?”

“Không phải khí tức sân khấu. Là khí tức gương.” Sư phụ quay đầu nhìn mọi người. “Kính Sinh.”

Không khí trong phòng lập tức lạnh xuống.

Từ khi lấy lại mảnh Mệnh Đăng thứ tư, cái tên Kính Sinh giống như một cái bóng treo trên đầu Tần gia. Nó chưa từng thật sự lộ diện, nhưng đâu đâu cũng có dấu vết của nó. Tần Nhã Lan bị cướp mặt, Tần Duệ bị kính nô chiếm thân, người phụ nữ áo trắng có dấu mắt sau gáy, chiếc gương vỡ trong Chợ Âm Dương, và bây giờ là hàng chữ trên cửa kính.

Mẹ ôm tôi chặt hơn. “Nó muốn làm gì?”

Anh cả đáp thay sư phụ: “Khiến chúng ta không tin nhau.”

Đúng vậy.

Nếu câu kia là của Vô Thanh, có thể là lời cảnh báo trong kịch bản. Nhưng nếu là Kính Sinh, vậy nó chỉ muốn gieo nghi ngờ. Nó biết đêm nay anh hai phải đứng dưới ánh đèn, biết anh đang mất giọng, biết anh sợ liên lụy tôi, nên nó viết câu ấy để chúng tôi dao động.

Anh hai cúi đầu nhìn điện thoại rất lâu, cuối cùng gõ một dòng: “Vậy con vẫn đứng.”

Mẹ lập tức nhìn anh.

Anh hai tiếp tục gõ: “Nếu vì một câu không rõ thật giả mà con lùi, vậy nó thắng rồi.”

Tôi nhìn anh hai.

Anh không nói được, nhưng ánh mắt lúc này rất rõ ràng.

Anh sợ.

Nhưng anh không lùi.

Sư phụ nhìn anh, hiếm khi không châm chọc. Ông lấy ra một lá phù màu xanh đen, dán lên cổ anh hai. “Đứng thì đứng. Nhưng nhớ, lên sân khấu không phải để diễn theo nó. Diễn viên giỏi không phải người thuộc lời thoại, mà là người biết nhân vật của mình là ai. Ngươi phải nhớ, ngươi là Tần Dạ trước, sau đó mới là diễn viên trong vở.”

Anh hai gật đầu.

Anh cả bước tới, chỉnh lại khăn quàng cổ cho anh. “Nếu không ổn, nhìn Noãn Noãn.”

Anh hai hơi sửng sốt.

Anh cả tiếp tục: “Em thường nhìn thấy Noãn Noãn là tỉnh.”

Anh hai gõ: “Anh cả, câu này nghe hơi mất mặt.”

Anh cả bình tĩnh đáp: “Nhưng hữu dụng.”

Tôi gật đầu thật mạnh. “Con rất hữu dụng.”

Anh hai bật cười không tiếng.

Không khí căng thẳng trong phòng nhờ vậy mà dịu đi một chút.

Nhưng chỉ một chút thôi.

Bởi vì khi trời sáng, cuốn kịch bản màu đen lại tự mở ra.

Trang mới xuất hiện trong lúc mọi người ăn sáng. Lúc ấy mẹ đang múc cháo cho tôi, anh hai uống nước ấm, anh ba kiểm tra đồng hồ cơ, sư phụ nhắm mắt dưỡng thần, anh cả đang gọi điện điều chỉnh kế hoạch bảo vệ từ đường. Cuốn kịch bản vốn được đặt trong hộp phù ở giữa bàn bỗng phát ra tiếng lật giấy.

Soạt.

Soạt.

Soạt.

Mọi người đồng loạt dừng động tác.

Anh cả cúp điện thoại, mở hộp phù.

Trên trang giấy trắng hiện ra cảnh thứ hai.

“Nhà họ Tần. Đêm trước ngày mở màn. Người anh mất giọng đứng trước gương, nhìn thấy vai diễn của mình. Vai diễn nói với hắn: Nếu ngươi không cứu được đứa trẻ, khán giả sẽ thất vọng.”

Anh hai lập tức chỉ vào mình, vẻ mặt như muốn mắng người.

Anh ba nói: “Nó đang viết lại tình huống hiện tại.”

Sư phụ gật đầu. “Kịch bản đã bắt đầu bám vào đời thật. Từ giờ tới lúc vào nhà hát, không ai để Tần Dạ ở một mình. Gương trong nhà tiếp tục phủ kín, cửa kính cũng dán phù. Kính Sinh và Vô Thanh chưa chắc cùng phe hoàn toàn, nhưng chúng đều muốn chúng ta bước vào sân khấu với tâm thế bất ổn.”

Tôi nhìn dòng chữ trên kịch bản, bỗng hỏi: “Khán giả là ai?”

Mọi người nhìn sang tôi.

Tôi chỉ vào câu “khán giả sẽ thất vọng”.

“Nhà hát không có khán giả thật, vậy khán giả trong kịch bản là ai? Người chết? Hay người mua vé?”

Anh ba im lặng hai giây, sau đó lập tức mở lại hồ sơ cũ. “Câu hỏi tốt.”

Sư phụ cũng nhíu mày. “Vô Thanh lấy vai diễn, nhưng một nhà hát cần khán giả. Nếu không có khán giả, vở diễn không thành. Ghế số mười ba có người ngồi, nhưng chắc chắn không phải khán giả duy nhất.”

Anh ba kéo danh sách những nghệ sĩ mất tích lên. “Những người từng bị giữ vai có thể trở thành diễn viên. Vậy người từng xem vở diễn nhưng không bị giữ lại thì sao?”

Anh cả hiểu rất nhanh. “Họ trở thành khán giả?”

Anh ba gật đầu. “Có khả năng. Em sẽ tra những người từng sống sót sau vụ mất giọng nhưng sau đó tính cách thay đổi, hoặc liên tục xuất hiện ở các nhà hát bỏ hoang.”

Sư phụ nhìn tôi, ánh mắt có chút hài lòng. “Không tệ. Biết hỏi đúng điểm.”

Tôi đang định khiêm tốn một chút, anh hai đã giơ điện thoại lên trước: “Noãn Noãn nhà mình giỏi nhất.”

Tôi lập tức không khiêm tốn nữa.

“Ừ.”

Sư phụ: “…”

Buổi chiều hôm đó, Tần gia bước vào trạng thái chuẩn bị cuối cùng.

Ba phong tỏa toàn bộ nhà chính, chỉ giữ lại những người tuyệt đối tin được. Mẹ tự tay chuẩn bị ba lô cho tôi, lần này ngoài đồ ăn và bùa hộ thân, bà còn nhét thêm một chiếc chuông nhỏ bình thường. Bà nói, nếu chuông đồng của tôi bị nhà hát làm nhiễu, ít nhất tôi còn có thể lắc chiếc chuông này để nhớ đường về. Tôi biết nó không phải pháp khí, nhưng vẫn cẩn thận treo nó bên cạnh chuông đồng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...