Ông nội và ông cố ở lại từ đường.
Trước khi chúng tôi xuất phát, ông cố gọi anh hai tới.
Ông đưa cho anh một chiếc mặt nạ gỗ rất cũ. Mặt nạ không đẹp, thậm chí hơi thô, trên trán khắc ký hiệu Tần gia. Anh hai nhìn mặt nạ, hơi ngẩn người.
Ông cố nói: “Năm xưa tổ tiên Tần gia từng dùng nó trong tế lễ trấn tà. Mang theo. Nếu nhà hát ép con đeo mặt nạ của nó, dùng cái này thay.”
Anh hai cầm mặt nạ, gõ chữ: “Con cảm ơn ông cố.”
Ông cố nhìn anh, hiếm khi dịu giọng. “Sợ thì cứ sợ. Nhưng đừng để nó lấy giọng của con. Người Tần gia có thể khóc, có thể run, nhưng không thể để quỷ lấy thứ thuộc về mình.”
Anh hai mắt đỏ lên, gật đầu thật mạnh.
Tôi đứng cạnh, cũng gật đầu theo.
Đêm xuống rất nhanh.
Giờ Hợi vừa qua, trong phòng khách Tần gia đã xuất hiện mùi mưa.
Không phải mưa ngoài trời. Dự báo thời tiết nói đêm nay trời trong, nhưng trong phòng lại có mùi đất ẩm, mùi áo khoác bị ướt, mùi thuốc sát trùng và mùi rèm sân khấu cũ.
Tấm vé đen trên bàn tự cháy.
Tro giấy không rơi xuống, mà bay lên giữa không trung, ngưng tụ thành một cánh cửa gỗ.
Cánh cửa rất cũ.
Trên cửa dán áp phích của vở “Đêm Mưa Năm Đó”.
Trong áp phích, chiếc nôi trẻ sơ sinh nằm dưới mưa.
Không biết có phải ảo giác không, tôi thấy đứa trẻ trong nôi hơi động.
Anh hai đứng trước cửa.
Trên cổ anh dán phù xanh đen, trong tay cầm mặt nạ gỗ ông cố đưa. Anh không thể nói, nhưng khi quay đầu nhìn tôi, ánh mắt anh rất rõ.
Đừng sợ.
Tôi bước tới nắm tay anh.
“Cùng đi.”
Anh hai gật đầu.
Cánh cửa mở ra.
Tiếng trống vang lên từ bên trong.
Thùng.
Thùng.
Thùng.
Một giọng nói khàn khàn cất lên:
“Khách vào chỗ.”
“Diễn viên hóa trang.”
“Màn mở đầu sắp bắt đầu.”
Tôi hít sâu một hơi.
Rồi cùng anh hai bước vào bóng tối sau cánh cửa.
CHƯƠNG 5
Sau cánh cửa gỗ là một hành lang dài, hẹp và tối. Hai bên tường dán đầy áp phích cũ, mép giấy cong lên vì ẩm, màu đỏ trên tranh đã thẫm lại như máu khô. Trên những tấm áp phích ấy là rất nhiều vở diễn khác nhau: “Cô Dâu Không Khóc”, “Người Cha Trở Về”, “Đứa Trẻ Trong Tủ”, “Vai Diễn Cuối Cùng”. Mỗi tấm đều có một người đứng giữa sân khấu, mặt trắng bệch, mắt nhìn thẳng ra ngoài như đang chờ khán giả gọi tên mình.
Anh hai đi bên cạnh tôi. Anh vẫn không nói được, nhưng bàn tay nắm tay tôi rất chặt.
Tôi biết anh đang cố tỏ ra bình tĩnh. Người khác có thể không nhận ra, nhưng tôi nhận ra. Mỗi khi tiếng trống từ cuối hành lang vang lên, ngón tay anh lại khẽ siết một chút. Tiểu Hồ nằm trên vai tôi cũng dựng tai, Tiểu Bạch đi sát chân anh cả, thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm trầm thấp.
Sư phụ đi đầu tiên. Xiềng đen trên vai ông vẫn chưa tan hết, nhưng kiếm gỗ đào trong tay lại rất ổn. Ánh sáng vàng nhạt từ thân kiếm soi ra một khoảng nhỏ trước mặt, đủ để chúng tôi không giẫm lên những vũng nước đen lặng lẽ xuất hiện trên thảm đỏ. Anh ba vừa đi vừa ghi chép bằng bút chu sa. Anh không dùng máy ghi âm nữa, vì vừa bước vào hành lang, tất cả thiết bị điện tử đều tự động tắt. Chỉ có đồng hồ cơ trên cổ tay anh vẫn chạy, nhưng kim giây đi rất chậm, như thể thời gian trong nhà hát bị kéo dài ra.
Đi được một đoạn, chúng tôi nhìn thấy cánh cửa đầu tiên. Trên cửa treo bảng “Phòng Hóa Trang Vai Phụ”. Bên trong vang ra tiếng cười nói rất nhỏ. Tôi vừa quay đầu nhìn, cánh cửa đã hé ra một khe. Sau khe cửa là một người phụ nữ đang ngồi trước gương, nửa khuôn mặt đã hóa trang xong, nửa còn lại trắng nhợt như giấy. Bà ta nhìn thấy chúng tôi, lập tức mỉm cười: “Diễn viên mới tới rồi à? Vào đây trang điểm đi, không trang điểm thì lên sân khấu sẽ bị khán giả chê cười đó.”
Anh hai khựng lại theo bản năng. Anh là diễn viên, chắc đã quen với phòng hóa trang hơn bất kỳ ai ở đây. Chỉ cần nghe hai chữ “hóa trang”, ánh mắt anh đã vô thức nhìn sang. Nhưng đúng lúc ấy, chiếc mặt nạ gỗ ông cố đưa cho anh bỗng nóng lên, khiến anh tỉnh lại. Anh lập tức lắc đầu, kéo tôi đi nhanh hơn.
Người phụ nữ trong phòng cười khanh khách. “Không hóa trang thì sao diễn được? Ảnh đế Tần Dạ, cậu thật sự nghĩ gương mặt của mình còn thuộc về mình sao?”
Anh hai cứng người.
Anh cả lập tức bước lên, che khuất tầm nhìn giữa anh hai và cánh cửa. “Đi tiếp.”
Người phụ nữ trong phòng không cười nữa. Cánh cửa đóng sầm lại, nhưng bên trong vẫn truyền ra tiếng lẩm bẩm rất nhỏ: “Không hóa trang thì sẽ bị lột mặt trên sân khấu. Không hóa trang thì sẽ bị lột mặt trên sân khấu…”
Tôi nhìn anh hai. Anh cụp mắt xuống, nhưng vẫn nắm tay tôi rất chặt. Tôi dùng ngón tay viết vào lòng bàn tay anh: Không sao.
Anh nhìn tôi, hơi ngẩn ra, rồi dùng ngón tay viết lại: Anh biết.
Cuối hành lang là một phòng hóa trang lớn. Cửa phòng tự mở trước khi chúng tôi tới gần. Bên trong sáng hơn bên ngoài, nhưng ánh sáng ấy rất lạnh, giống ánh đèn sân khấu rọi lên mặt người chết. Trong phòng có năm chiếc ghế đặt trước năm chiếc gương lớn. Mặt gương đều bị phủ vải đen, trên lưng ghế lần lượt viết tên chúng tôi bằng chữ đỏ.
Chaporia
Bình Luận (0)