20px

Tần Dạ.

Tần Hoài Cẩn.

Tần Mặc.

Tần Huyền Cơ.

Tần Noãn Noãn.

Tên tôi vẫn đỏ hơn tất cả.

Vừa bước vào, cửa phòng lập tức đóng lại. Từ sau tấm rèm đen ở góc phòng, một hàng người hóa trang chậm rãi đi ra. Họ mặc đồ đen, không có mặt, trên tay cầm hộp phấn, cọ, kéo, kim chỉ, mặt nạ, và những chiếc lọ nhỏ đựng thứ chất lỏng màu đỏ sẫm.

Người đứng đầu cúi người rất thấp, giọng nói không biết phát ra từ đâu: “Mời diễn viên ngồi xuống. Màn mở đầu cần khuôn mặt đúng, giọng nói đúng, nước mắt đúng. Nếu diễn viên không chịu hóa trang, vai diễn sẽ tự hóa trang thay.”

Sư phụ cười lạnh, kiếm gỗ đào trong tay khẽ nâng lên. “Dùng tro xương người chết bôi lên mặt người sống, dùng ký ức mục nát nhét vào mắt diễn viên, thứ này mà cũng gọi là hóa trang?”

Người không mặt ngẩng đầu. “Đạo trưởng Tần Huyền Cơ, vai của ngài là ‘người phá màn’. Theo kịch bản, ngài không nên xuất hiện ở phòng hóa trang quá sớm.”

“Ta thích cướp diễn.” Sư phụ đáp.

Anh hai vốn đang căng thẳng, nghe câu này suýt bật cười, nhưng cổ họng không phát ra được tiếng. Anh chỉ cúi đầu, vai khẽ rung một cái.

Người không mặt quay sang anh. “Ảnh đế Tần Dạ, vai của ngài rất quan trọng. Ngài là người anh tới muộn, người đứng dưới ánh đèn, người nhìn thấy đứa trẻ bị đưa đi nhưng không cứu kịp. Nếu ngài diễn tốt, nhà hát sẽ trả giọng nói cho ngài. Nếu ngài diễn sai, giọng nói của ngài sẽ thuộc về vai diễn.”

Anh hai nhìn nó. Sắc mặt anh vẫn trắng, nhưng ánh mắt dần thay đổi. Đó là ánh mắt tôi từng thấy trên màn ảnh khi anh bước vào một vai diễn rất khó. Bình thường anh sợ quỷ, sợ đau, sợ những thứ kỳ dị. Nhưng chỉ cần nhắc tới diễn, trong người anh lại có một phần rất khác tỉnh dậy.

Anh lấy điện thoại ra gõ một dòng, giơ cho người không mặt xem.

“Vai của tôi do tôi diễn, không cần các người trang điểm.”

Người không mặt nghiêng đầu. “Không hóa trang thì không thể lên sân khấu.”

Anh hai đặt điện thoại xuống, lấy từ túi áo ra hộp phấn nhỏ của mình. Trước ánh mắt của tất cả mọi người, anh ngồi xuống chiếc ghế viết tên mình, nhưng không chạm vào tấm gương bị phủ vải đen. Anh mở hộp phấn, tự phủ một lớp rất mỏng lên mặt, dùng đầu ngón tay xóa bớt sắc đỏ ở môi, khiến gương mặt vốn rực rỡ dưới ánh đèn trở nên tiều tụy hơn. Sau đó anh dùng bút kẻ mày chỉnh lại ánh mắt, hạ khóe mắt xuống một chút, biến mình từ ảnh đế Tần Dạ thành một người anh trai vừa chạy qua mưa, vừa sợ vừa hối hận vì tới muộn.

Tôi nhìn mà ngẩn người.

Anh hai thật sự rất giỏi.

Không cần lời thoại, không cần ánh đèn, chỉ vài động tác nhỏ, anh đã biến thành một người khác.

Người không mặt đứng yên rất lâu. Dường như ngay cả nó cũng không ngờ một người sống có thể dùng cách này né khỏi hóa trang của nhà hát. Cuối cùng, nó khẽ cúi đầu. “Hóa trang được chấp nhận.”

Anh hai thở ra một hơi không tiếng.

Nhưng ngay sau đó, tấm vải đen phủ trên chiếc gương trước mặt anh tự rơi xuống.

Trong gương không phản chiếu phòng hóa trang.

Mà là một sân khấu đỏ.

Trên sân khấu, một người có gương mặt giống hệt anh hai đang đứng dưới ánh đèn, cổ họng bị những sợi chỉ đen quấn lấy. Người đó mở miệng, dùng chính giọng của anh hai nói:

“Vai diễn đã nhận.”

“Màn thứ nhất bắt đầu.”

CHƯƠNG 6

Ánh sáng trong phòng hóa trang tắt phụt.

Khi sáng trở lại, chúng tôi đã đứng phía sau cánh gà.

Không còn phòng hóa trang, không còn người không mặt, không còn những chiếc ghế viết tên. Trước mặt là tấm màn sân khấu đỏ thẫm cao đến mức gần như chạm vào bóng tối phía trên. Sau màn, tiếng mưa vang lên rõ ràng, từng giọt đập xuống nền gỗ, nhưng dưới chân chúng tôi lại khô ráo. Mùi thuốc sát trùng, mùi máu nhạt, mùi áo khoác ướt và mùi sữa trẻ sơ sinh trộn lẫn vào nhau, khiến ngọc bội trước ngực tôi nóng lên từng đợt.

Phía sau chúng tôi là một tấm bảng nhỏ ghi lịch diễn.

Màn thứ nhất: Bệnh viện trong mưa.

Vai diễn phải lên sân khấu: Tần Dạ, Tần Noãn Noãn.

Vai diễn được phép đứng sau màn: Tần Hoài Cẩn, Tần Mặc, Tần Huyền Cơ.

Quy tắc: Diễn viên không được rời sân khấu trước khi màn kết thúc. Người sau màn không được khóc. Khán giả gọi tên không được đáp. Lời thoại xuất hiện màu đỏ không được đọc sai.

Tôi đọc xong, lập tức nhìn sư phụ. “Người sau màn không được khóc là sao ạ?”

Sư phụ nhìn tấm bảng, ánh mắt lạnh đi. “Nó biết cảnh này sẽ khiến chúng ta khó chịu. Nếu người sau màn khóc, nước mắt sẽ biến thành vé cho khán giả. Khán giả càng nhiều, vở diễn càng mạnh.”

Anh cả nhìn tôi, giọng thấp hơn bình thường. “Noãn Noãn, nếu lát nữa thấy gì cũng đừng sợ. Anh ở sau màn.”

Tôi gật đầu.

Anh hai cúi xuống trước mặt tôi. Anh không nói được, nên chỉ dùng tay chỉnh lại chiếc mũ nhỏ mẹ đội cho tôi. Sau đó anh lấy điện thoại ra, nhưng màn hình đã đen, không bật lên được. Anh khựng lại một chút, rồi dùng ngón tay viết vào lòng bàn tay tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...