20px

Anh ở đây.

Tôi viết lại vào tay anh: Con biết.

Tiếng trống vang lên.

Thùng.

Thùng.

Thùng.

Tấm màn đỏ từ từ kéo ra.

Ánh đèn trắng lạnh rơi xuống sân khấu.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy chân mình bước lên nền sân khấu mà không do mình điều khiển. Anh hai cũng vậy. Chúng tôi bị một lực vô hình dẫn ra ngoài. Nhưng anh hai phản ứng rất nhanh. Anh nắm tay tôi, bước chậm lại một nhịp, như đang dùng kỹ thuật diễn để giành lại quyền kiểm soát cơ thể. Tôi nghe thấy sư phụ phía sau khẽ nói: “Tốt.”

Sân khấu trước mặt biến thành hành lang bệnh viện.

Trên cửa kính có mưa chảy xuống. Đèn hành lang nhấp nháy. Cuối hành lang là phòng sinh số 307. Xa hơn nữa, có tiếng trẻ sơ sinh khóc rất nhỏ.

Tôi đứng giữa sân khấu, nhưng trong vở diễn, tôi không phải tôi hiện tại. Vai của tôi là “đứa trẻ trong nôi”. Vì vậy khi ánh đèn chiếu xuống, một chiếc nôi trẻ sơ sinh xuất hiện ở giữa sân khấu. Trong nôi là một đứa bé rất nhỏ, quấn khăn trắng, trên ngực có một điểm sáng yếu ớt.

Tôi nhìn thấy chính mình khi vừa sinh ra.

Cảm giác ấy rất lạ.

Rõ ràng tôi đang đứng cạnh anh hai, nhưng cũng đang nằm trong chiếc nôi kia. Mỗi lần đứa trẻ trong nôi khóc, ngực tôi lại đau. Ngọc bội nóng lên như muốn lao khỏi áo.

Anh hai cũng nhìn thấy. Sắc mặt anh trắng hơn, nhưng anh vẫn đứng trước tôi nửa bước, như muốn chắn ánh đèn khỏi người tôi.

Trên nền sân khấu xuất hiện dòng chữ đỏ.

“Tần Dạ, mười bảy tuổi, chạy vào bệnh viện sau khi nghe tin em gái ra đời. Hắn tới muộn. Hắn không biết rằng chỉ một cánh cửa nữa thôi, hắn sẽ nhìn thấy đứa trẻ bị đưa đi.”

Anh hai cau mày.

Tuổi không đúng.

Năm đó anh hai không có mặt ở bệnh viện. Khi tôi sinh ra, anh đang ở đoàn phim xa, không hề biết chuyện cho tới sáng hôm sau. Nhà hát đang sửa ký ức, ép anh trở thành “người anh tới muộn” để anh gánh cảm giác tội lỗi vốn không thuộc về mình.

Trên sân khấu hiện ra lời thoại màu đỏ.

“Em xin lỗi, anh tới muộn rồi.”

Anh hai nhìn dòng chữ, ánh mắt khẽ động.

Nếu anh đọc câu này, anh sẽ nhận vai “người anh tới muộn”. Từ đó, nhà hát có thể dùng tội lỗi giả để trói anh.

Tôi lập tức kéo tay áo anh.

Anh cúi đầu nhìn tôi.

Tôi lắc đầu.

Anh hai nhìn dòng chữ kia một lúc, sau đó bỗng bước lên trước, nhưng không đọc lời thoại trên sàn. Anh không nói được, nên cũng không thể đọc. Nhưng anh dùng hành động thay lời.

Anh chạy về phía phòng sinh 307.

Không phải dáng chạy hoảng loạn như kịch bản muốn, mà là dáng chạy của một người đã biết mình không có lỗi nhưng vẫn muốn cứu người. Ánh đèn trên sân khấu lập tức chớp mạnh. Dòng chữ đỏ dưới đất méo đi, như tức giận vì anh không diễn theo.

Từ sau cánh gà, tôi nghe thấy tiếng anh ba viết rất nhanh trên giấy.

Sư phụ thấp giọng nói: “Đúng. Đừng nhận tội lỗi nó đưa.”

Anh hai chạy tới cửa phòng sinh.

Nhưng cửa đóng chặt.

Từ trong phòng, tiếng trẻ sơ sinh khóc càng rõ. Một người phụ nữ áo trắng đứng trước cửa, lưng quay về phía anh. Tóc bà ta dài, sau gáy có một vết đen hình con mắt. Dù chưa nhìn thấy mặt, tôi vẫn nhận ra bà ta.

Người phụ nữ tách Mệnh Đăng của tôi năm đó.

Bà ta chậm rãi quay đầu.

Nhưng khuôn mặt vẫn mờ.

Không nhìn rõ.

Bà ta nhìn anh hai, nhẹ giọng nói: “Tần Dạ, cậu tới muộn rồi. Nếu cậu tới sớm một chút, em gái cậu sẽ không bị đưa đi.”

Sân khấu lập tức tối hơn.

Lời nói ấy như sợi chỉ đen quấn về phía cổ họng anh hai.

Anh hai cứng người.

Tôi biết câu đó đánh trúng anh.

Dù năm đó anh không có mặt, dù chuyện này không phải lỗi của anh, nhưng anh luôn đau vì không thể tham gia bốn năm đầu đời của tôi. Nhà hát biết điều đó, nên cố tình viết một cảnh để biến tiếc nuối thành tội lỗi.

Tôi muốn chạy tới, nhưng ánh đèn lập tức đè xuống người tôi, ép tôi đứng yên. Vai của tôi chưa được di chuyển.

Người phụ nữ áo trắng tiếp tục nói: “Cậu là anh trai mà. Sao cậu lại không ở đó?”

Sợi chỉ đen càng lúc càng siết cổ anh hai.

Anh mở miệng, nhưng không phát ra tiếng.

Dòng lời thoại đỏ dưới đất lại hiện lên:

“Là lỗi của tôi.”

Chỉ cần anh thừa nhận, vai diễn sẽ nuốt giọng anh hoàn toàn.

Tôi tức đến mức chuông đồng trong tay rung lên.

Nhưng người phá được vai này không phải tôi.

Là anh hai.

Anh đứng trước cửa phòng sinh, cổ họng bị siết đến phát run. Rất lâu sau, anh bỗng nâng tay, tháo chiếc mặt nạ gỗ ông cố đưa xuống khỏi thắt lưng, đeo lên mặt.

Mặt nạ gỗ che đi gương mặt ảnh đế Tần Dạ.

Cũng che đi biểu cảm đau khổ mà nhà hát muốn khán giả nhìn thấy.

Sau đó anh dùng ngón tay viết lên cửa phòng sinh đầy hơi nước một câu.

“Tôi không tới muộn.”

Người phụ nữ áo trắng khựng lại.

Anh viết tiếp:

“Tôi đang tới.”

Ngay khoảnh khắc chữ cuối cùng xuất hiện, sợi chỉ đen trên cổ anh hai đứt phựt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...