Căn Phòng Không Lạnh/Chương 16C. 16
20px

Sợi chỉ trên cổ anh hai bỗng siết chặt. Giọng anh vừa khôi phục một chút lập tức bị kéo ra thành làn khói mỏng.

Tôi hét lên: “Không được!”

Vô Thanh cúi xuống nhìn tôi. “Vai chính Tần Noãn Noãn chống kịch bản ba lần. Theo quy tắc, nhà hát có quyền viết lại ký ức.”

Ánh đèn chiếu thẳng vào tôi.

Trong đầu tôi vang lên tiếng mưa, tiếng trẻ sơ sinh khóc, tiếng mẹ gọi tên tôi, tiếng sư phụ bị xiềng xích xuyên qua vai. Vô số cảnh tượng chồng lên nhau, muốn ép tôi tin rằng mọi bi kịch là lỗi của mình.

Anh cả lập tức ôm tôi lại, nhưng ánh đèn vẫn xuyên qua người anh.

Sư phụ giơ kiếm chém đứt một phần ánh sáng, nhưng vết xiềng trên vai ông bùng lên, khiến ông ho ra máu đen.

Tôi nghe thấy giọng Vô Thanh vang lên trong đầu: “Chỉ cần nhận vai, ngươi có thể sửa lại. Chỉ cần diễn đúng, ngươi có thể khiến mẹ không khóc, khiến anh hai không mất giọng, khiến sư phụ không bị xiềng. Ngươi muốn không?”

Muốn.

Tôi rất muốn.

Nhưng ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện, chiếc chuông nhỏ mẹ đưa bên hông tôi bỗng vang lên.

Không có pháp lực.

Chỉ là tiếng chuông rất bình thường.

Nhưng nó làm tôi nhớ tới mẹ đặt nó vào tay tôi, nói rằng nếu chuông đồng bị nhiễu, chiếc chuông này sẽ giúp tôi nhớ đường về.

Đường về không nằm trên sân khấu.

Đường về ở Tần gia.

Tôi cắn môi, nâng chuông đồng lên. “Ta không sửa quá khứ.”

Vô Thanh khựng lại.

Tôi nói tiếp: “Ta tìm sự thật. Ta cứu người đang ở trước mặt ta. Quá khứ các ngươi diễn lại, ta không nhận.”

Chuông đồng vang lên.

Lần này tiếng chuông không đánh vào sợi chỉ hay ánh đèn, mà đánh vào chính sân khấu.

Nền gỗ dưới chân nứt ra.

Từ vết nứt, ánh sáng đỏ của Mệnh Đăng tràn lên. Bốn mảnh Mệnh Đăng trong ngọc bội cùng lúc sáng rực, soi ra vô số chữ đỏ bị giấu dưới lớp gỗ sân khấu.

Đó là kịch bản thật.

Không phải vở diễn đã sửa.

Trong kịch bản thật, Tần Dạ không hề có mặt ở bệnh viện. Tần Nhã Lan không hề bán mặt. Tần Duệ đã chết trước khi giao dịch hoàn thành. Người phụ nữ áo trắng chỉ là kẻ thực hiện. Ôn Dao chỉ là người đưa trẻ. Còn người ra lệnh ngồi trong xe đen, đeo nhẫn Tần gia, dùng tên “người giữ tổ huấn” để ép tất cả.

Tôi nhìn thấy một cái tên hiện lên rất mờ.

Tần…

Chữ phía sau bị máu che.

Vô Thanh gào lên.

“Không được đọc!”

CHƯƠNG 12

Tiếng gào của Vô Thanh khiến toàn bộ khán giả dưới sân khấu đứng bật dậy.

Những bóng người trắng bệch mở miệng cùng lúc, nhưng không phát ra tiếng. Sự im lặng ấy đáng sợ hơn tiếng hét. Nó hóa thành áp lực vô hình đè lên người chúng tôi, khiến cổ họng anh hai lại rỉ máu, khiến bút chu sa trong tay anh ba gãy đôi, khiến đồng tiền cổ quanh anh cả rơi xuống nền sân khấu từng đồng một.

Sư phụ dùng kiếm gỗ đào chống xuống đất. “Noãn Noãn, đọc tiếp.”

Tôi nhìn chữ bị máu che.

Máu trên đó giống sống, không ngừng bò qua bò lại để lấp tên người. Tôi đưa tay ra, nhưng anh cả giữ lại. “Để anh.”

Anh bước tới, dùng tay không lau vết máu trên kịch bản thật.

Máu đen lập tức bám lên ngón tay anh, ăn vào da như axit. Anh cả nhíu mày nhưng không buông. Anh dùng vận Tần gia ép máu đen lùi lại từng chút.

Chữ thứ hai hiện ra.

“…Thủ…”

Anh ba lập tức nói: “Tần Thủ?”

Sư phụ sắc mặt thay đổi rất rõ.

Tôi nhìn ông. “Sư phụ biết?”

Ông nghiến răng. “Tần Thủ Nghiệp. Người giữ từ đường đời trước. Theo gia phả, ông ta đã chết hơn ba mươi năm trước.”

Anh hai khàn giọng: “Chết rồi còn ngồi xe?”

Sư phụ lạnh giọng: “Vậy chứng minh hoặc ông ta chưa chết, hoặc thứ chết trong gia phả không phải ông ta.”

Vô Thanh đột nhiên cười.

“Các ngươi biết tên rồi thì sao? Người chết trong nhà hát nhiều lắm. Người sống trong Tần gia cũng nhiều lắm. Ai là thật? Ai là giả? Ai đang giữ bài vị thứ bảy? Các ngươi phân biệt được sao?”

Sân khấu bắt đầu sụp xuống.

Khán giả biến thành từng tờ kịch bản đen bay lên, quấn quanh mặt nạ khổng lồ của Vô Thanh. Nó muốn hạ màn cưỡng chế, chôn chúng tôi trong nhà hát trước khi chúng tôi lấy được thêm gì.

Anh ba hét: “Giọng của anh hai vẫn bị nối với mặt nạ!”

Tôi nhìn lên.

Đúng vậy.

Một sợi chỉ đen lớn nhất nối từ cổ anh hai lên chiếc mặt nạ cười. Nó không chỉ lấy giọng anh, mà còn dùng giọng anh làm dây giữ chúng tôi trong vở diễn. Nếu không cắt sợi dây ấy, dù biết tên người đeo nhẫn, chúng tôi cũng không ra được.

Tôi lắc chuông đồng.

Không đủ.

Sợi dây quá lớn, bên trong có tiếng của rất nhiều diễn viên bị giữ lại. Tiếng ca sĩ, tiếng người dẫn chương trình, tiếng diễn viên kịch nói, tiếng khóc, tiếng cười, tất cả bị xoắn lại thành một sợi dây âm thanh mục nát.

Anh hai nhìn sợi dây, rồi bỗng tháo nửa chiếc mặt nạ gỗ còn lại xuống.

Anh khàn giọng nói với tôi: “Noãn Noãn, anh là diễn viên.”

Tôi nhìn anh, bỗng thấy sợ. “Anh hai?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...