Anh mỉm cười rất nhẹ. “Diễn viên không chỉ bị vai diễn nuốt. Diễn viên cũng có thể cướp sân khấu.”
Nói xong, anh bước thẳng tới giữa ánh đèn.
Sư phụ lập tức hiểu ra, quát: “Tần Dạ, nhớ ngươi là ai!”
Anh hai đứng giữa sân khấu đang sụp đổ, ngẩng đầu nhìn mặt nạ Vô Thanh. Giọng anh rất khàn, rất đau, nhưng lần này không run.
“Ta là Tần Dạ. Không phải người anh tới muộn. Không phải vai diễn của nhà hát. Không phải đạo cụ mở màn. Ta là anh trai của Tần Noãn Noãn.”
Ánh đèn dừng lại.
Anh tiếp tục: “Giọng này là của ta. Dùng để diễn những vai ta chọn. Dùng để gọi người nhà ta về. Không dùng để nuôi quỷ.”
Nói xong câu cuối, anh đưa tay nắm lấy sợi chỉ đen trên cổ mình, kéo mạnh ra ngoài.
Máu đen chảy xuống cổ anh.
Tôi hét lên: “Anh hai!”
Sư phụ ném kiếm gỗ đào cho tôi. “Chém!”
Tôi cầm kiếm bằng cả hai tay, chuông đồng treo ở cổ tay phát sáng. Anh cả ném đồng tiền cổ còn lại lên, anh ba dùng mực chu sa viết tên thật của anh hai xuống sân khấu: Tần Dạ.
Tên thật sáng lên.
Sợi chỉ đen lộ ra lõi.
Tôi chém xuống.
Rắc.
Sợi dây âm thanh đứt đôi.
Vô số giọng nói bị nhốt trong đó bay ra như đàn chim vỡ lồng. Có tiếng người khóc, tiếng người cười, tiếng hát, tiếng thoại, tiếng gọi mẹ, tiếng gọi con. Cả nhà hát tràn ngập âm thanh sau nhiều năm im lặng.
Mặt nạ Vô Thanh nứt ra.
Anh hai ngã xuống, nhưng anh cả kịp đỡ lấy.
Tôi chạy tới. “Anh hai!”
Anh ho rất mạnh, rồi mở mắt nhìn tôi. Giọng anh yếu nhưng rõ ràng.
“Anh còn nói được.”
Tôi òa khóc.
Lần này, nước mắt rơi xuống sân khấu.
Nhưng không biến thành vé khán giả.
Vì vai diễn đã vỡ.
Vô Thanh gào lên giữa màn đỏ rách nát: “Tần Noãn Noãn!”
Tôi quay đầu nhìn nó.
Trong vết nứt của mặt nạ, có một điểm sáng đỏ đang bị kẹp lại.
Mảnh Mệnh Đăng thứ năm.
Nó không ở trong ký ức.
Nó bị Vô Thanh dùng làm tim sân khấu.
CHƯƠNG 13
Mảnh Mệnh Đăng thứ năm vừa lộ ra, cả nhà hát lập tức điên cuồng.
Sân khấu nghiêng hẳn xuống như một con thuyền sắp chìm. Những hàng ghế khán giả lần lượt lật úp, từ dưới ghế bò ra vô số bóng diễn viên bị giữ vai. Có người mặc đồ cổ trang, có người mặc áo bệnh nhân, có người vẫn đeo micro trên tai, có người trên mặt còn lớp hóa trang nứt nẻ. Tất cả đều nhìn về phía mảnh sáng trong mặt nạ Vô Thanh.
Sư phụ nói rất nhanh: “Nó dùng mảnh Mệnh Đăng để giữ ký ức sân khấu không tan. Lấy mảnh đó, nhà hát sẽ sập.
”
Anh ba hỏi: “Người bị giữ vai thì sao?”
Sư phụ trầm giọng: “Ai còn nhớ tên sẽ tự đi. Ai quên rồi…”
Ông không nói hết.
Nhưng chúng tôi đều hiểu.
Người quên tên quá lâu có thể không còn đường ra.
Tôi nắm chặt kiếm gỗ đào. “Vậy phải để họ nhớ.”
Anh hai được anh cả đỡ dậy. Cổ anh đầy vết máu, nhưng giọng đã trở lại. Anh nhìn những diễn viên quanh sân khấu, bỗng nói: “Họ là diễn viên.”
Tôi nhìn anh.
Anh ho khẽ, rồi nói tiếp: “Diễn viên sợ nhất không phải hạ màn. Là không ai nhớ tên mình.”
Anh bước về phía trước, nhìn người đàn ông kịch nói mất tích mười một năm trước. “Lục Thành.”
Người đàn ông khựng lại.
Anh hai lại nhìn nữ ca sĩ trong bộ váy trắng rách nát. “Hứa Thanh Nghi.”
Cô ấy run lên.
Anh ba lập tức hiểu. Anh mở cuốn sổ đã ghi danh sách người mất tích, lớn tiếng đọc từng cái tên. Anh cả và sư phụ bảo vệ hai bên, chặn những sợi chỉ sân khấu lao tới. Tôi lắc chuông đồng theo từng cái tên được đọc.
Một người.
Hai người.
Mười người.
Hai mươi người.
Những diễn viên bị giữ vai bắt đầu nhớ lại. Có người ôm mặt khóc, có người ngẩng đầu cười, có người quỳ xuống sân khấu, gọi tên người thân đã đợi mình nhiều năm. Từng sợi chỉ trên người họ đứt ra, bay ngược về mặt nạ Vô Thanh, khiến vết nứt trên mặt nạ càng lan rộng.
Vô Thanh gào lên: “Câm miệng! Sân khấu không cho phép gọi tên thật!”
Anh hai đứng dưới ánh đèn, giọng khàn nhưng vang: “Sân khấu của ngươi không cho, nhưng người sống cho.”
Tôi nhân cơ hội lao lên.
Tiểu Bạch hóa lớn, chở tôi nhảy qua khoảng sân khấu nứt. Tiểu Hồ phun lửa xanh đốt những sợi chỉ cản đường. Tôi giơ kiếm gỗ đào, chém thẳng vào vết nứt trên mặt nạ.
Vô Thanh dùng giọng của rất nhiều người cùng lúc nói: “Ngươi lấy mảnh thứ năm, cửa dưới từ đường sẽ mở thêm một tầng. Tần Noãn Noãn, ngươi càng cứu người, càng đưa Hắc Uyên tới gần!”
Tôi khựng lại một nhịp.
Chỉ một nhịp.
Nhưng đủ để mặt nạ cười nứt miệng, định nuốt tôi vào.
Anh hai hét lên: “Noãn Noãn! Đừng nghe nó!”
Tôi tỉnh lại.
Đúng.
Không thể để mảnh Mệnh Đăng ở chỗ Quỷ Chủ.
Lấy về có nguy hiểm.
Không lấy càng nguy hiểm.
Tôi chém xuống.
Mặt nạ Vô Thanh vỡ làm đôi.
Mảnh sáng đỏ bay ra, lao thẳng vào ngọc bội trước ngực tôi.
Ầm!
Tôi thấy vô số ký ức sân khấu ùa vào.
Thấy người đeo nhẫn đứng trong từ đường Tần gia, mở bài vị thứ bảy.
Chaporia
Bình Luận (0)