Căn Phòng Không Lạnh/Chương 18C. 18
20px

Thấy dưới bài vị có một khe cửa đen.

Thấy ông ta cắt ngón tay, nhỏ máu lên cửa.

Thấy người phụ nữ áo trắng quỳ trước mặt ông ta, gọi một tiếng:

“Thủ Nghiệp tiên sinh.”

Tôi mở mắt.

Nhà hát đang cháy.

Không phải lửa đỏ.

Mà là lửa trắng, đốt từng tấm áp phích, từng hàng ghế, từng lời thoại giả.

Vô Thanh chỉ còn nửa mặt nạ treo giữa không trung. Nó nhìn tôi, giọng đã yếu đi nhưng vẫn cười.

“Lấy được rồi sao? Vậy về mở bài vị đi.”

Sư phụ lạnh giọng: “Ngươi còn muốn châm ngòi?”

Vô Thanh cười khàn. “Không. Ta chỉ muốn xem màn sau. Tần Huyền Cơ, ngươi cũng muốn biết mà. Người năm đó khiến ngươi bị nhốt trên Hắc Hổ Sơn, người khiến Tần gia mất đứa trẻ, người khiến Mệnh Đăng bị tách… rốt cuộc chết chưa.”

Nói xong, nửa mặt nạ còn lại cháy thành tro.

Nhà hát bắt đầu sụp đổ.

CHƯƠNG 14

Đường ra xuất hiện sau cánh gà.

Không còn là hành lang thảm đỏ lúc vào, mà là một lối đi hẹp phía sau sân khấu. Hai bên lối đi treo đầy trang phục diễn cũ đang cháy dở. Mỗi bộ trang phục rơi xuống, lại hóa thành một cái tên bay lên trong lửa trắng.

Anh hai được anh cả dìu, nhưng vẫn cố quay đầu nhìn những diễn viên đang thoát khỏi vai. Anh khàn giọng gọi thêm vài cái tên mà anh nhớ được. Mỗi cái tên gọi ra, một bóng người lại sáng lên một chút rồi biến mất.

Tôi hỏi: “Họ về nhà sao?”

Anh hai im lặng một lúc, rồi đáp: “Có người chắc không còn nhà để về. Nhưng ít nhất không phải diễn nữa.”

Tôi gật đầu.

Ít nhất không phải diễn nữa.

Khi chúng tôi chạy qua phòng hóa trang, người phụ nữ không mặt lúc đầu đứng trước gương chờ chúng tôi. Bà ta không ngăn đường. Trên tay vẫn cầm hộp tro xương, nhưng thân thể đang dần cháy thành ánh trắng.

Bà ta nhìn anh hai. “Diễn viên Tần Dạ, ngài diễn rất tốt.”

Anh hai khựng lại.

Bà ta cúi đầu. “Lâu lắm rồi, nhà hát chưa có người phá vai bằng tên thật.”

Anh hai nhìn bà. “Bà có tên không?”

Người phụ nữ không mặt im lặng rất lâu. “Quên rồi.”

Anh hai nói: “Vậy sau này nhớ lại thì tự gọi mình.”

Bà ta cười.

Lần này, dù không có mặt, tôi vẫn cảm thấy bà đang cười thật.

Cánh cửa gỗ mở ra.

Chúng tôi trở về phòng khách Tần gia trong tiếng trống cuối cùng.

Trời ngoài cửa sổ đã sáng.

Mẹ lao tới ôm tôi, rồi ôm anh hai. Anh hai vừa định nói mình không sao, giọng khàn khàn phát ra thật sự.

“Con…”

Mẹ bật khóc.

Anh hai cũng ngẩn ra.

Anh chạm vào cổ mình, thử gọi: “Mẹ.

Giọng rất khàn, rất yếu, nhưng là giọng của anh.

Mẹ khóc càng dữ.

Ba quay mặt đi, nhưng mắt cũng đỏ.

Anh cả thở ra một hơi rất nhẹ.

Anh ba kiểm tra xong, nói: “Dây thanh quản không tổn thương thật. Nhưng cần nghỉ nói ít nhất một tuần.”

Anh hai lập tức đau khổ. “Một tuần?”

Anh cả lạnh nhạt: “Một tháng cũng được.”

Anh hai lập tức ngậm miệng.

Tôi nhìn sư phụ.

Ông đứng cạnh bàn trà, sắc mặt trắng hơn lúc đi, vai áo có máu đen thấm ra. Nhưng ông không nhìn vết thương của mình. Ông nhìn về phía từ đường.

Tôi cũng nhìn theo.

Từ phía nhà cổ sau biệt thự truyền tới một tiếng rắc rất nhẹ.

Cửa dưới từ đường lại mở thêm một tầng.

Ngọc bội trước ngực tôi khép thêm một vết nứt, nhưng đồng thời nóng đến mức khiến tôi biết nơi đó đang gọi mình.

Chúng tôi không nghỉ lâu.

Sau khi anh hai được đưa đi băng cổ, tôi, sư phụ, anh cả, anh ba, ba, ông nội và ông cố cùng tới từ đường.

Bài vị tổ tiên vẫn đặt ngay ngắn trên bàn thờ.

Nhưng bài vị thứ bảy từ trái sang đã nghiêng xuống.

Trên đó viết:

Tần Thủ Nghiệp.

Ông cố nhìn thấy cái tên, sắc mặt thay đổi rõ rệt. “Không thể nào…”

Ba hỏi: “Ông cố biết người này?”

Ông cố chống gậy, giọng rất khàn. “Tần Thủ Nghiệp là chú ruột của cha ta. Năm xưa là người giữ từ đường. Gia phả ghi ông ta bệnh chết khi ta còn nhỏ. Nhưng sau khi ông ta chết, từ đường Tần gia mới bắt đầu có quy tắc không cho trẻ sơ sinh vào.”

Sư phụ cười lạnh. “Xem ra hắn không chết sạch.”

Anh cả bước lên, muốn mở bài vị.

Sư phụ ngăn lại. “Để Noãn Noãn.”

Mọi người nhìn tôi.

Tôi đi tới trước bàn thờ, lấy chuông đồng ra. Mảnh Mệnh Đăng thứ năm vừa về khiến tôi cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết: dưới bài vị thứ bảy có thứ gì đó đang ngủ.

Tôi đặt tay lên bài vị.

“Con là Tần Noãn Noãn.”

“Con muốn biết sự thật.”

Bài vị rung lên.

Sau đó, nó chậm rãi tách ra.

Bên trong không có tro cốt.

Không có giấy linh vị.

Chỉ có một chiếc nhẫn cổ.

Giống hệt chiếc nhẫn của người ghế số mười ba.

Nhưng chiếc nhẫn này bị cắt làm đôi.

Bên dưới nhẫn là một mảnh vải đen, trên đó viết bằng máu khô:

“Ta chưa từng phản bội Tần gia.”

“Ta chỉ chọn để Tần gia sống.”

CHƯƠNG 15

Không ai nói gì trong một lúc rất lâu.

Câu chữ trên mảnh vải đen quá nặng.

Ta chưa từng phản bội Tần gia.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...