Căn Phòng Không Lạnh/Chương 19C. 19
20px

Ta chỉ chọn để Tần gia sống.

Đây là lời của Tần Thủ Nghiệp? Hay là lời hắn muốn để lại cho hậu nhân? Nếu hắn thật sự là người ra lệnh tách Mệnh Đăng của tôi, vậy trong mắt hắn, hy sinh một đứa trẻ vừa sinh ra là cách để Tần gia sống?

Tôi nhìn mảnh vải, bỗng thấy rất giận.

Tôi không hiểu những chuyện lớn như cửa Hắc Uyên, huyết mạch, gia tộc, trăm năm bình yên. Nhưng tôi biết, không ai có quyền dùng mạng của một đứa trẻ để đổi lấy cái gọi là sống.

Anh cả cúi xuống nhặt mảnh vải lên bằng găng tay. “Chữ viết thật?”

Ông cố nhìn rất lâu, cuối cùng gật đầu. “Là chữ của ông ta. Trong nhà cũ còn giữ vài bản ghi chép của Tần Thủ Nghiệp. Nét chữ giống hệt.”

Anh ba nhìn chiếc nhẫn bị cắt đôi. “Tại sao có hai chiếc nhẫn? Một chiếc ở nhà hát, một chiếc trong bài vị.”

Sư phụ nói: “Một thật, một khế. Chiếc ở đây là nhẫn thật bị cắt đôi. Chiếc người kia đeo là khế nhẫn, dùng để giữ thân phận ‘người Tần gia’ trong những nơi âm giới.”

Ba lạnh giọng: “Tức là Tần Thủ Nghiệp đã dùng thân phận người giữ từ đường để giao dịch với Quỷ Chủ.”

“Đúng.” Sư phụ cầm nửa chiếc nhẫn lên, ánh mắt lạnh đi. “Năm đó ta vẫn luôn nghĩ Vô Sinh Môn tự tìm được Noãn Noãn. Bây giờ xem ra, không phải. Có người trong Tần gia đã mở đường. Hắn biết ngày sinh, biết phòng sinh, biết cách tách Mệnh Đăng, biết cửa dưới từ đường cần gì.”

Tôi hỏi: “Hắn còn sống không?”

Sư phụ im lặng.

Ngọc bội trước ngực tôi bỗng nóng lên.

Từ khe nứt dưới nền từ đường, một luồng gió đen thổi ra. Gió cuốn qua mảnh vải, khiến dòng máu khô trên đó hiện thêm một hàng chữ.

“Đèn về năm mảnh, cửa nghe tiếng.”

“Hậu nhân mang đèn, xuống dưới gặp ta.”

Mẹ vừa chạy tới cửa từ đường nghe thấy câu này, sắc mặt lập tức trắng bệch. “Không được.”

Tôi quay đầu nhìn mẹ.

Bà bước vào, lần đầu tiên không giấu sự sợ hãi trước mặt tôi. “Noãn Noãn, không được xuống. Mẹ không biết dưới đó là gì, nhưng mẹ biết nó muốn con xuống. Mỗi lần bọn chúng muốn con đi đâu, nơi đó đều nguy hiểm.”

Tôi đi tới ôm mẹ.

“Con chưa xuống ngay.

Mẹ cúi xuống ôm tôi, tay run rất nhẹ.

Sư phụ cũng nói: “Bây giờ không xuống. Mệnh Đăng vừa về mảnh thứ năm, Noãn Noãn cần ổn định. Tần Dạ cũng bị thương. Tần gia cần tra hết ghi chép về Tần Thủ Nghiệp trước.”

Anh hai đứng ngoài cửa, cổ quấn băng, giọng khàn khàn chen vào: “Con đồng ý. Nghỉ đã. Nhà hát này làm con mệt muốn chết.”

Anh cả nhìn anh. “Bác sĩ bảo em không được nói.”

Anh hai lập tức ngậm miệng.

Tôi nhìn anh hai, bỗng bật cười.

Anh còn nói được.

Thật tốt.

Mảnh Mệnh Đăng thứ năm về, Nhà Hát Vô Thanh bị phá, anh hai giữ được giọng, chúng tôi biết tên người đeo nhẫn: Tần Thủ Nghiệp. Nhưng mọi chuyện không hề nhẹ hơn. Bởi vì giờ đây, bí mật không còn ở ngoài nữa.

Nó nằm ngay dưới từ đường Tần gia.

Đêm đó, sư phụ phong kín bài vị thứ bảy bằng ba mươi sáu lá phù. Anh ba mang nửa chiếc nhẫn đi kiểm tra. Anh cả bắt đầu lục toàn bộ ghi chép cũ của Tần gia. Ba và ông cố thức trắng trong thư phòng. Mẹ thì bắt tôi ngủ.

Tôi nằm trên giường, nghe tiếng chuông nhỏ bên cạnh gối.

Leng keng.

Nó không tự rung.

Là gió ngoài cửa sổ thổi vào.

Tôi nhắm mắt lại, tưởng mình sẽ lại mơ thấy nhà hát. Nhưng lần này, tôi mơ thấy từ đường.

Dưới nền đất có một cánh cửa đen.

Sau cửa có một ông lão đứng quay lưng về phía tôi.

Trên tay ông ta đeo nửa chiếc nhẫn còn lại.

Ông ta không quay đầu.

Chỉ nói:

“Đứa trẻ mang đèn.”

“Con không nên trở về Tần gia.”

Tôi tỉnh dậy.

Ngoài trời vừa hửng sáng.

Ngọc bội trước ngực ấm lên từng chút.

Tôi biết, ông ta đang chờ tôi.

Nhưng lần này, tôi không còn là đứa trẻ nằm trong nôi của đêm mưa năm đó nữa.

Tôi là Tần Noãn Noãn.

Tiểu tổ tông của Tần gia.

Nếu ông ta thật sự ở dưới từ đường, vậy sớm muộn gì tôi cũng sẽ xuống.

Không phải để nhận vai.

Mà để hỏi ông ta một câu.

Năm đó, ông dựa vào đâu mà chọn thay tôi?

HẾT QUYỂN 9

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...