Ở phía xa.
Một người đang đứng cạnh cửa kính.
Lục Yến Thanh nhìn thấy toàn bộ cảnh đó.
Sắc mặt dần trở nên khó coi.
Ba năm qua.
Anh chưa từng thấy tôi cười như vậy.
…
Buổi tối.
Tô Niệm đăng một bài viết mới.
Ảnh chụp cổ tay đang cắm kim truyền dịch.
Kèm dòng trạng thái:
“Người thật sự quan tâm bạn sẽ xuất hiện ngay khi bạn cần nhất.”
Chưa đầy mười phút.
Bên dưới đã có hàng chục bình luận.
Ai cũng nghĩ người cô ta nói là Lục Yến Thanh.
Nhưng lần này.
Lục Yến Thanh không xuất hiện.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Không bình luận.
Không bấm thích.
Không gọi điện.
Tô Niệm bắt đầu ngồi không yên.
Cô ta trực tiếp gọi tới.
“Anh Yến Thanh.”
“Anh có thấy bài đăng của em không?”
“Thấy rồi.”
“Vậy sao anh không…”
“Niệm Niệm.”
Lục Yến Thanh đột nhiên cắt ngang.
“Tôi hỏi em một chuyện.”
Trong lòng Tô Niệm bỗng xuất hiện dự cảm không lành.
“Cái gì?”
“Ngày xảy ra vụ sập xưởng.”
“Có người từng gọi tới điện thoại tôi đúng không?”
Không khí lập tức đông cứng.
Tô Niệm siết chặt điện thoại.
Một lúc lâu mới cười gượng.
“Lâu quá rồi.”
“Em không nhớ nữa.”
“Thật không?”
Giọng anh rất bình tĩnh.
Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến người ta sợ hãi.
“Đương nhiên là thật.”
“Yến Thanh.”
“Anh nghi ngờ em sao?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Vài giây sau.
Cuộc gọi kết thúc.
Tô Niệm nhìn màn hình tối đen.
Lần đầu tiên cảm thấy hoảng loạn.
…
Hai ngày sau.
Một đoạn ghi âm đột nhiên xuất hiện trên mạng.
Ban đầu không ai để ý.
Cho đến khi có người nhận ra giọng nói bên trong.
Là Tô Niệm.
Trong ghi âm.
Một giọng nữ cười khẽ:
“Anh ấy ngốc lắm.”
“Chỉ cần tôi gọi.”
“Dù đang ở đâu anh ấy cũng sẽ tới.”
“Vợ anh ấy à?”
“Cô ta có quan trọng đâu.”
“Trong lòng anh ấy.”
“Tôi mới là người đứng đầu.”
Đoạn ghi âm không dài.
Nhưng đủ khiến mạng xã hội bùng nổ.
Đặc biệt là câu cuối cùng.
“Chỉ cần tôi gọi, anh ấy sẽ bỏ cô ta lại.”
Gần như ngay lập tức.
Mọi người liên tưởng tới vụ sập xưởng.
Liên tưởng tới đứa bé đã mất.
Liên tưởng tới người phụ nữ bị bỏ lại phía sau.
Dư luận hoàn toàn đảo chiều.
…
Tô Niệm phát điên.
Cô ta gọi điện cho Lục Yến Thanh hàng chục lần.
Không ai nghe máy.
Cuối cùng.
Cô ta trực tiếp chạy tới công ty.
Vừa nhìn thấy anh.
Nước mắt đã rơi xuống.
“Yến Thanh.”
“Anh phải tin em.”
“Đoạn ghi âm đó bị cắt ghép.”
“Em chưa từng nói vậy.”
Lục Yến Thanh nhìn cô ta.
Rất lâu.
Rất lâu.
Ánh mắt ấy khiến trái tim Tô Niệm lạnh đi.
Bởi trong đó không còn sự dịu dàng quen thuộc.
Chỉ còn lại thất vọng.
“Niệm Niệm.”
Anh khẽ hỏi.
“Ngày đó.”
“Khi người ta gọi tới báo Lâm Vãn bị mắc kẹt.”
“Em thật sự không biết chuyện gì đang xảy ra sao?”
Môi Tô Niệm run lên.
Không trả lời được.
Mà sự im lặng ấy.
Đã chính là đáp án.
…
Buổi tối.
Tôi và Trình Dục cùng nhóm dự án ăn tối.
Mọi người cười nói rất vui vẻ.
Khi ra về.
Anh đưa cho tôi một túi thuốc.
“Thuốc ngủ?”
Tôi ngạc nhiên.
Trình Dục gật đầu.
“Không mạnh.”
“Chỉ giúp cô dễ ngủ hơn.”
“Tôi nhìn là biết.”
“Cô vẫn chưa thoát khỏi bóng ma năm đó.”
Tôi cúi đầu.
Không phủ nhận.
Trình Dục nhìn tôi.
Giọng nói rất nhẹ.
“Lâm Vãn.”
“Có những người cứu cô khỏi đống đổ nát.”
“Nhưng không cứu được cô khỏi quá khứ.”
“Nếu muốn bước tiếp.”
“Trước tiên phải học cách tha thứ cho chính mình.”
Tôi đứng im.
Không biết vì sao.
Sống mũi bỗng cay cay.
Hai năm qua.
Ai cũng nói tôi mạnh mẽ.
Ai cũng nói tôi kiên cường.
Chỉ có người đàn ông này.
Liếc mắt một cái đã nhìn ra.
Thật ra.
Tôi vẫn đang mắc kẹt trong đống đổ nát của ngày hôm đó.
Mãi chưa thể bước ra.
Chương 7: Người Nợ Tôi Không Phải Chỉ Có Anh
Đoạn ghi âm của Tô Niệm lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Chỉ trong một đêm.
Từ “bạch nguyệt quang” đã biến thành “tiểu tam trà xanh” trong mắt cư dân mạng.
Những bài đăng cô ta từng đăng trước đây cũng lần lượt bị đào lại.
“Người hiểu nhau nhất.”
“Chỉ cần một ánh mắt là đủ.”
“Người quan trọng nhất.”
Từng câu từng chữ.
Giờ đây đều trở thành bằng chứng cho sự châm chọc.
Mà lần này.
Không còn ai đứng ra bênh vực cô ta nữa.
…
Tô Niệm nghỉ việc.
Không phải chủ động.
Mà là bị công ty yêu cầu tạm dừng công tác.
Nhãn hàng hủy hợp đồng.
Đối tác cắt hợp tác.
Những người bạn từng vây quanh cô ta cũng bắt đầu tránh mặt.
Thậm chí có người còn công khai xóa ảnh chụp chung.
Giống như muốn chứng minh mình chưa từng quen biết cô ta.
Báo ứng đến nhanh hơn cô ta tưởng.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.
…
Cùng lúc đó.
Tập đoàn Lục thị cũng bị ảnh hưởng.
Dù chuyện riêng tư không liên quan trực tiếp đến công việc.
Chaporia
Bình Luận (0)