Sợ anh em bất hòa.

Sợ mẹ tôi bị họ hàng nói ra nói vào.

Vì thế mỗi lần có mâu thuẫn, ông luôn là người khuyên tôi nhịn.

“Dù sao cũng là người nhà.”

“Đừng tính toán quá.”

“Ông nội lớn tuổi rồi.”

Những câu ấy tôi đã nghe quá nhiều.

Lần này, tôi muốn biết ông còn định nói như vậy nữa không.

Sau một khoảng im lặng dài, giọng ba tôi vang lên.

“Vãn Vãn.”

“Ba xin lỗi.”

Tay tôi khựng lại.

“Những năm qua, ba luôn nghĩ nhà hòa thuận là tốt nhất.”

“Nhưng hôm qua nhìn con đứng ở cửa, ba bỗng nhận ra, cái gọi là hòa thuận ấy đều là con dùng tủi thân đổi lấy.”

“Mẹ con đã mắng ba cả đêm.”

“Bà ấy nói nếu ba còn bắt con chịu đựng, bà ấy sẽ ly hôn với ba.”

Tôi không nhịn được bật cười.

Rõ ràng đang buồn.

Nhưng nghe đến đây, lòng tôi lại mềm xuống.

“Vậy ba sợ chưa?”

“Sợ rồi.”

Ba tôi cũng cười khổ.

“Ba già rồi, không chịu nổi bị mẹ con đuổi ra khỏi nhà đâu.”

Nói xong, ông dừng một chút.

“Con không muốn đi thì đừng đi.”

“Ba mẹ cũng không đi.”

Tôi nhìn văn kiện trước mặt.

Một lát sau mới nói:

“Không.”

“Con sẽ đi.”

Ba tôi lập tức căng thẳng.

“Vãn Vãn, con đừng vì giận mà—”

“Không phải vì giận.”

Tôi ngắt lời ông.

“Con vừa hay cũng có việc ở khách sạn đó.”

“Ba mẹ ở nhà nghỉ ngơi đi.”

“Chuyện còn lại, để con xử lý.”

Ba tôi nghe vậy càng lo.

Nhưng cuối cùng ông không khuyên nữa.

Cúp điện thoại xong, Lâm Dữu gõ cửa đi vào.

“Chị Tô, phó tổng Lục vừa gửi lịch trình tiệc tối mai. Hạ thị đặt sảnh chính tầng ba khách sạn Vân Đỉnh. Còn nhà họ Tô đặt sảnh phụ tầng hai.”

Tôi ngước mắt.

“Trùng khách sạn?”

“Vâng.”

Lâm Dữu cũng cảm thấy chuyện này quá khéo.

“Không chỉ trùng khách sạn, còn trùng giờ.”

Tôi bật cười.

Xem ra ông trời cũng thích xem kịch.

“Vậy cứ đi sảnh phụ trước.”

“Chị muốn tham dự tiệc nhà họ Tô trước?”

“Ừ.”

Tôi ký tên lên văn kiện.

“Dù sao người ta cũng đã mời.”

“Nếu không đến, chẳng phải phụ lòng họ chuẩn bị sân khấu sao?”

Lâm Dữu nhìn tôi.

Ánh mắt dần sáng lên.

“Em hiểu rồi.”

Cô ấy cầm tài liệu đi ra ngoài.

Không đến mười phút sau, điện thoại tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ.

“Chị, em là Tô Kiệt.”

“Chị xóa WeChat của em rồi à?”

“Em biết chị đang giận. Nhưng tối mai chị vẫn đến nhé. Ông nội thật sự rất mong chị có mặt.”

Tôi nhìn tin nhắn ấy.

Không trả lời.

Một lát sau, cậu ta lại gửi tiếp.

“Dù sao cũng là ngày vui của em. Em hy vọng cả nhà có thể vui vẻ.”

“Chị yên tâm, em sẽ nói với mẹ, bảo mẹ đừng nhắc chuyện hôm trước nữa.”

Tôi vẫn không trả lời.

Đến tối, Triệu Ngọc Lan đích thân gọi điện.

Tôi vừa bắt máy, giọng bà ta đã vang lên.

“Niệm Vãn à, tối mai cháu nhớ ăn mặc chỉnh tề một chút.”

“Tuy cháu chỉ mở studio nhỏ, nhưng dù sao cũng là người nhà họ Tô. Đừng để người ngoài nhìn vào chê cười.”

Tôi ngồi trước gương tháo khuyên tai.

“Bác yên tâm.”

“Cháu sẽ không để nhà họ Tô mất mặt.”

Triệu Ngọc Lan dường như không nghe ra ý trong lời tôi.

Bà ta cười rất hài lòng.

“Vậy là tốt.”

“Còn nữa, ngày mai có vài lãnh đạo bên đơn vị của Kiệt Kiệt cũng đến. Cháu đừng nói lung tung trước mặt người ta.”

“Chuyện di chúc đã quyết rồi. Cháu là chị họ, phải rộng lượng một chút.”

Tôi nhìn mình trong gương.

Gương mặt rất bình tĩnh.

“Bác dâu.”

“Sao?”

“Bác từng nghĩ đến chuyện nếu một ngày người phải rộng lượng là Tô Kiệt chưa?”

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

Sau đó Triệu Ngọc Lan bật cười.

“Nó rộng lượng cái gì? Nó là người được ông nội coi trọng, là người kế thừa nhà họ Tô.”

“Niệm Vãn, con gái ấy mà, đừng cố chấp quá.”

“Không phải thứ của mình thì đừng nhớ thương.”

Tôi khẽ cong môi.

“Vâng.”

“Câu này, cháu ghi nhớ rồi.”

Chương 5

Tối hôm sau, khách sạn Vân Đỉnh đèn đuốc sáng rực.

Tôi đến sớm mười phút.

Chiếc váy đen trên người là kiểu dáng rất đơn giản.

Không đính đá.

Không ren cầu kỳ.

Chỉ có đường cắt may gọn gàng, tôn lên vòng eo và bờ vai.

Lâm Dữu nhìn tôi trước khi xuống xe, nhỏ giọng hỏi:

“Chị có cần em đi cùng không?”

“Không cần.”

Tôi cầm túi xách.

“Em và phó tổng Lục lên tầng ba trước.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...