“Nhưng bên đó…”
“Yên tâm.”
Tôi đẩy cửa xe.
“Bọn họ chưa đủ sức bắt nạt chị.”
Sảnh phụ tầng hai đã tụ tập không ít người.
Trên sân khấu nhỏ đặt tấm phông nền màu đỏ.
Dòng chữ “Chúc mừng Tô Kiệt kế thừa gia nghiệp” được in nổi bật chính giữa.
Tôi vừa bước vào, âm thanh trò chuyện trong sảnh chậm rãi nhỏ xuống.
Không ít ánh mắt lập tức rơi lên người tôi.
Có tò mò.
Có xem kịch.
Có khinh thường.
Triệu Ngọc Lan là người đầu tiên đi tới.
Hôm nay bà ta mặc một bộ sườn xám màu xanh ngọc, tóc búi cao, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai vừa nhìn đã biết mới mua.
Bà ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
Ánh mắt dừng lại trên chiếc váy đen vài giây.
“Niệm Vãn, sao cháu mặc màu này?”
“Hôm nay là ngày vui của Kiệt Kiệt, mặc màu đen có phải hơi không may không?”
Tôi mỉm cười.
“Cháu từ chỗ làm qua, không kịp thay.”
Triệu Ngọc Lan lập tức nhíu mày.
“Lúc nào cũng công việc công việc.”
“Con gái cứ bận như vậy làm gì?”
“Cháu nhìn mấy cô gái bằng tuổi cháu xem, ai chẳng lấy chồng sinh con rồi?”
Tôi chưa kịp trả lời, phía sau đã có tiếng cười khẽ.
“Chị dâu, chị đừng nói nữa. Người ta bây giờ là bà chủ studio, bận rộn lắm.”
Người nói là cô Hai.
Bà ta đi tới kéo tay tôi, vẻ mặt thân thiết giả tạo.
“Niệm Vãn à, cô nghe nói studio của cháu năm ngoái kiếm được mấy chục vạn tệ đúng không?”
“Thật giỏi quá.”
“Nhưng mà so với Kiệt Kiệt thì vẫn khác.”
“Người ta sau này là cán bộ nhà nước, lại có tài sản nhà họ Tô chống lưng. Cháu làm chị, phải giữ quan hệ tốt với em họ.”
Tôi rút tay ra một cách tự nhiên.
“Cô nói đúng.”
“Tô Kiệt có tiền đồ như vậy, sau này chắc không cần cháu giúp gì nữa.”
Cô Hai ngẩn người.
Triệu Ngọc Lan nghe vậy thì cười nhạt.
“Đương nhiên.”
“Kiệt Kiệt nhà bác từ nhỏ đã không cần dựa vào ai.”
Tôi gật đầu.
“Vậy là tốt rồi.”
Nói xong, tôi đi thẳng vào trong.
Bàn chính đã gần ngồi đủ.
Ông nội ngồi ở vị trí trung tâm.
Tô Kiệt đứng bên cạnh tiếp khách, mặc vest trắng, tóc chải gọn, dáng vẻ đúng chuẩn nhân vật chính của buổi tối.
Thấy tôi đến, cậu ta lập tức bước tới.
“Chị.”
“Em còn tưởng chị không đến.”
Tôi nhìn cậu ta.
“Tôi đã hứa sẽ đến mà.”
Tô Kiệt hơi khựng lại.
Có lẽ vì hai chữ “tôi” quá xa lạ.
Nhưng rất nhanh, cậu ta đã khôi phục nụ cười.
“Chị đến là tốt rồi.”
“Ông nội vẫn đang đợi chị.”
Tôi đi đến trước mặt ông nội.
Ông mặc áo Đường trang màu đỏ sẫm, sắc mặt trông rất tốt.
Thấy tôi, ông chỉ gật đầu nhàn nhạt.
“Đến rồi thì ngồi đi.”
Tôi nhìn quanh.
Bàn chính đã không còn chỗ.
Tô Kiệt lập tức nói:
“Chị, thật ngại quá. Hôm nay khách nhiều quá, bàn chính không đủ chỗ. Em đã sắp xếp cho chị ngồi bàn bên cạnh.”
Triệu Ngọc Lan đứng gần đó lập tức tiếp lời:
“Đúng vậy, bàn kia cũng tốt lắm. Ngồi gần cửa, thoáng khí.”
Tôi nhìn chiếc bàn mà bà ta chỉ.
Bàn gần cửa nhất.
Ngồi ở đó phần lớn là họ hàng xa, bình thường gần như không liên lạc.
Vị trí ấy trong bữa tiệc kiểu này có ý nghĩa gì, ai cũng hiểu.
Tôi không tức giận.
Chỉ gật đầu.
“Được.”
Sự bình tĩnh của tôi dường như khiến bọn họ hơi thất vọng.
Tô Kiệt còn chuẩn bị sẵn mấy câu an ủi, nhưng không có cơ hội nói ra.
Tôi ngồi xuống bàn gần cửa.
Người xung quanh nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.
Có người thương hại.
Có người chế giễu.
Một người họ hàng nhỏ giọng nói:
“Niệm Vãn, cháu cũng đừng buồn. Ông cụ trọng nam khinh nữ cũng không phải ngày một ngày hai.”
Người khác lập tức kéo tay bà ta.
“Nói gì thế?”
“Người ta hôm nay mời khách vui vẻ, đừng nói lời khó nghe.”
Tôi cầm ly nước lên.
“Không sao.”
“Tôi không buồn.”
Tôi thật sự không buồn.
Từ giây phút bước vào đây, tôi đã không còn xem mình là người chờ được công nhận.
Tôi chỉ là khán giả.
Đến xem màn kịch cuối cùng của bọn họ.
Buổi tiệc bắt đầu rất nhanh.
Người dẫn chương trình là một người bạn của Tô Kiệt.
Anh ta cầm micro, nói một tràng lời chúc tụng.
Nào là “tuổi trẻ tài cao”.
Nào là “tương lai xán lạn”.
Nào là “gánh vác kỳ vọng nhà họ Tô”.
Tô Kiệt đứng trên sân khấu, vẻ mặt khiêm tốn.
Triệu Ngọc Lan ngồi bên dưới lau khóe mắt.
Chaporia
Bình Luận (0)