Cuộc họp gia đình rối tung rối mù.
Tin tức truyền đến tai tôi là do mẹ kể lại.
Bà nói rất bình tĩnh.
“Ông nội con hôm nay gọi ba mẹ về.”
“Muốn ba khuyên con gia hạn hợp đồng.”
Tôi hỏi:
“Ba nói gì?”
Mẹ cười.
“Ba con nói, Vãn Vãn là người làm ăn, chuyện công việc để nó tự quyết.”
Tôi hơi bất ngờ.
Mẹ lại nói:
“Sau đó ông nội con mắng ba con bất hiếu.”
“Ba con đáp lại một câu.”
“Ông ấy nói: Ba à, con bất hiếu hay ba bất công, trong lòng mọi người đều rõ.”
Tôi ngồi bên cửa sổ.
Rất lâu không nói.
Mẹ nói tiếp:
“Vãn Vãn, ba con thay đổi rồi.”
“Ông ấy biết trước đây mình sai.”
Tôi cúi đầu cười.
“Vâng.”
“Con biết.”
Dù hơi muộn.
Nhưng không sao.
Người chịu quay lại đứng bên cạnh tôi, tôi vẫn sẵn lòng giữ lấy.
Một tháng sau, ông nội cuối cùng đích thân đến tìm tôi.
Hôm đó trời đổ mưa.
Tôi vừa họp xong, bước ra khỏi phòng tiếp khách đã thấy ông ngồi ở khu chờ.
Ông mặc áo khoác màu xám, tay chống gậy.
So với đêm tiệc kia, trông ông gầy đi rất nhiều.
Tô Kiệt đứng bên cạnh ông.
Không còn vest trắng.
Chỉ mặc áo sơ mi đơn giản, vẻ mặt tiều tụy.
Lâm Dữu thấp giọng nói:
“Tô tổng, ông cụ Tô đã đợi hơn một tiếng.”
Tôi nhìn họ.
Sau đó nói:
“Mời vào phòng khách.”
Trong phòng khách, thư ký rót trà rồi lui ra ngoài.
Ông nội nhìn cách bài trí văn phòng.
Ánh mắt phức tạp.
Có lẽ đến tận hôm nay ông mới thật sự tin, đứa cháu gái mà ông xem thường đã đi đến một nơi rất xa.
Xa đến mức nhà họ Tô phải ngẩng đầu mới thấy.
“Niệm Vãn.”
Ông mở miệng trước.
Giọng khàn hơn trước rất nhiều.
“Ông đến xin lỗi cháu.”
Tôi ngồi đối diện ông.
Không nói.
Ông nội siết chặt gậy.
“Chuyện di chúc, là ông suy nghĩ không chu toàn.”
“Ông lớn tuổi rồi, tư tưởng cũ kỹ.”
“Ông luôn nghĩ con trai mới có thể chống đỡ gia đình, nghĩ Kiệt Kiệt làm trong cơ quan nhà nước sẽ ổn định hơn.”
“Ông không ngờ cháu…”
Ông dừng lại.
Có lẽ ông muốn nói “không ngờ cháu giỏi như vậy”.
Nhưng lời ấy đến miệng lại không nói ra được.
Tôi thay ông nói tiếp:
“Không ngờ cháu có tiền đồ hơn Tô Kiệt.”
Mặt ông nội cứng lại.
Tô Kiệt lập tức nói:
“Chị, ông nội không có ý đó.”
Tôi nhìn cậu ta.
“Tôi đang nói chuyện với ông.”
“Cậu im lặng.”
Sắc mặt Tô Kiệt thoáng chốc trắng bệch.
Trước đây ở nhà họ Tô, cậu ta luôn là người được nâng niu.
Chưa từng bị tôi lạnh giọng như vậy trước mặt ông nội.
Ông nội nhíu mày theo bản năng.
Nhưng rất nhanh, ông lại nhịn xuống.
“Niệm Vãn, ông biết cháu có oán khí.”
“Ông không trách cháu.”
“Nhưng Tô thị thật sự không chịu nổi nữa.”
“Đó là tâm huyết cả đời của ông và bà nội cháu.”
Nhắc đến bà nội, tay tôi hơi khựng.
Ông nội dường như nhận ra điều đó, giọng lập tức mềm hơn.
“Bà nội cháu trước khi đi vẫn luôn nhắc đến cháu.”
“Bà ấy nói cháu là đứa có bản lĩnh nhất nhà.”
“Vãn Vãn, nếu bà nội còn sống, chắc chắn cũng không muốn nhìn Tô thị sụp đổ.”
Tôi nhìn ông.
Lần đầu tiên cảm thấy người thân cũng có thể tàn nhẫn đến vậy.
Lúc muốn vứt bỏ tôi, ông dùng hai chữ “con gái”.
Lúc muốn cầu xin tôi, ông lại mang bà nội ra.
Tôi chậm rãi đặt chén trà xuống.
“Ông nội.”
“Ông còn nhớ ngày studio cháu khai trương, bà nội đưa cháu 20.000 tệ không?”
Ông ngẩn người.
Tôi nói:
“Bà nói đó là tiền ông bảo bà đưa.”
“Khi ấy cháu thật sự rất vui.”
“Cháu nghĩ dù ông không nói ra, trong lòng vẫn ủng hộ cháu.”
“Vì chút niềm tin ấy, suốt mấy năm qua, cháu luôn nghĩ mình nên giúp nhà họ Tô.”
“Bởi vì cháu tưởng đây cũng là nhà của cháu.”
Mắt ông nội hơi đỏ lên.
Tôi nhìn ông.
Giọng bình thản đến gần như lạnh lẽo.
“Nhưng hôm công bố di chúc, ông đã tự tay nói cho cháu biết.”
“Nhà họ Tô không có chỗ cho cháu.”
“Vậy bây giờ ông dựa vào đâu mà yêu cầu cháu cứu nó?”
Ông nội cúi đầu.
Tay đặt trên gậy run nhẹ.
Tô Kiệt bỗng đứng dậy.
“Chị, xem như em cầu xin chị.”
“Tất cả tài sản ông nội để lại, em có thể không cần nữa.”
“Chỉ cần chị giúp Tô thị vượt qua lần này.”
“Em trả lại cho chị hết, được không?”
Tôi nhìn cậu ta.
“Cậu trả?”
“Cậu lấy gì trả?”
Chaporia
Bình Luận (0)