Tô Kiệt cắn răng.

“Di chúc có thể sửa.”

“Tài sản có thể chuyển cho chị.”

Tôi cười.

“Tô Kiệt, đến bây giờ cậu vẫn chưa hiểu sao?”

“Thứ tôi không cần, cậu trả lại cũng không còn giá trị.”

“Vấn đề không phải 4 tỷ tệ.”

“Vấn đề là các người đã lựa chọn.”

Cậu ta cứng đờ.

Tôi nói tiếp:

“Hơn nữa, cái gọi là 4 tỷ tệ kia, có bao nhiêu là tài sản ròng, cậu đã kiểm tra chưa?”

“Bất động sản đã thế chấp bao nhiêu lần?”

“Cổ phần Tô thị hiện tại còn đáng bao nhiêu?”

“Các khoản vay liên đới dùng tên ông nội bảo lãnh, cậu đã xem kỹ chưa?”

Mỗi câu tôi nói, sắc mặt Tô Kiệt lại trắng thêm một phần.

Ông nội đột nhiên ngẩng đầu.

“Cháu biết?”

“Đương nhiên cháu biết.”

Tôi nhìn ông.

“Hai năm trước, ngân hàng từ chối gia hạn khoản vay cho Tô thị. Là cháu bảo Vãn Sinh đứng ra bảo lãnh một phần.”

“Nhưng bảo lãnh ấy chỉ có thời hạn hai năm.”

“Tháng này vừa hết hạn.”

“Ông nội, ông thật sự nghĩ trong tay mình có 4 tỷ tệ tài sản sạch sẽ sao?”

Ông nội như bị rút hết sức lực.

Cả người ngả về sau ghế.

Tô Kiệt run giọng hỏi:

“Vậy… vậy bây giờ phải làm sao?”

Tôi nói:

“Rất đơn giản.”

“Bán tài sản trả nợ.”

“Cắt bỏ mảng kinh doanh lỗ.”

“Tái cấu trúc công ty.”

“Nếu làm nhanh, vẫn có thể giữ lại một phần.”

Tô Kiệt lập tức hỏi:

“Chị sẽ giúp đúng không?”

Tôi nhìn cậu ta.

“Không.”

“Đây là phương án tôi đưa ra vì tình nghĩa cuối cùng với bà nội.”

“Tôi sẽ bảo luật sư gửi danh sách đơn vị tư vấn tái cấu trúc cho các người.”

“Còn phí tư vấn, tự trả.”

Tô Kiệt ngồi phịch xuống ghế.

Ông nội nhìn tôi.

Ánh mắt vừa đau lòng vừa xa lạ.

“Niệm Vãn, cháu thật sự tuyệt tình như vậy sao?”

Tôi đứng dậy.

“Ông nội, cháu học từ mọi người thôi.”

“Tiền của ông, muốn cho ai là quyền của ông.”

“Còn tiền của cháu, muốn cứu ai cũng là quyền của cháu.”

Chương 9

Sau ngày hôm đó, tôi không gặp lại ông nội trong một thời gian dài.

Nhà họ Tô bắt đầu bán tài sản.

Căn biệt thự cũ phía bắc thành phố được treo bán đầu tiên.

Triệu Ngọc Lan làm ầm lên một trận.

Bà ta nói đó là mặt mũi nhà họ Tô, không thể bán.

Nhưng ngân hàng không quan tâm mặt mũi.

Chủ nợ cũng không quan tâm.

Tô Kiến Minh mệt mỏi đến mức trong một tháng già đi mấy tuổi.

Còn Tô Kiệt, người từng được xem là hy vọng của cả nhà, cuối cùng cũng hiểu ra “kế thừa gia nghiệp” không chỉ là nhận nhà, nhận tiền, nhận lời chúc tụng.

Mà còn là nhận nợ.

Nhận trách nhiệm.

Nhận những lỗ hổng được che đậy bằng vỏ bọc hào nhoáng.

Cậu ta từng nghĩ mình ngồi lên vị trí đó sẽ được mọi người vây quanh.

Nhưng sau khi ánh đèn tắt, thứ chờ cậu ta là từng bảng báo cáo đỏ lòm.

Là điện thoại đòi nợ.

Là nhân viên xin nghỉ.

Là những người trước đây gọi cậu ta “Tô thiếu” giờ tránh mặt không kịp.

Một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn từ số lạ.

“Chị, em sai rồi.”

Không cần nhìn tên, tôi cũng biết là Tô Kiệt.

Cậu ta viết rất dài.

“Trước đây em thật sự ghen tị với chị.”

“Từ nhỏ chị học giỏi, làm gì cũng có chủ kiến. Ông nội ngoài miệng mắng chị, nhưng em biết ông từng rất thương chị.”

“Sau này chị không nghe ông sắp xếp, tự ra ngoài lập nghiệp. Em thấy ông nội tức giận với chị, trong lòng lại hơi vui.”

“Em nghĩ cuối cùng chị cũng không còn là người được chú ý nhất nữa.”

“Em thích cảm giác mọi người khen em hiểu chuyện.”

“Thích cảm giác mẹ nói em mới là hy vọng nhà họ Tô.”

“Nhưng đến bây giờ em mới biết, cái gọi là hy vọng ấy nặng đến mức em căn bản không gánh nổi.”

“Chị, xin lỗi.”

“Em thật sự xin lỗi.”

Tôi đọc xong.

Không trả lời.

Không phải vì vẫn còn tức giận.

Mà vì lời xin lỗi đến quá muộn.

Có những câu “xin lỗi” chỉ có tác dụng với người nói.

Nó giúp họ nhẹ lòng.

Nhưng không có nghĩa người bị tổn thương phải quay lại ôm lấy họ.

Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục xem tài liệu.

Ba tháng sau, Tô thị hoàn tất tái cấu trúc sơ bộ.

Tài sản nhà họ Tô co lại hơn một nửa.

Biệt thự cũ bán đi.

Hai căn hộ thương mại sang tên để trả nợ.

Công ty vật liệu chỉ giữ lại một xưởng nhỏ.

Tô Kiến Minh từ tổng giám đốc biến thành người phụ trách vận hành.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...