“Vãn Vãn.”
Tôi quay đầu.
Ông nói:
“Sau này sống thật tốt.”
“Đừng vì người nhà mà làm khổ mình nữa.”
Tôi nhìn ông.
Cuối cùng mỉm cười.
“Vâng.”
Kết
Mùa xuân năm sau, Vãn Sinh chuyển sang trụ sở mới.
Tòa nhà nằm bên bờ sông, cửa kính phản chiếu bầu trời xanh nhạt.
Ngày cắt băng khánh thành, tôi không mời quá nhiều người.
Chỉ có nhân viên, đối tác thân thiết và ba mẹ.
Hạ Dụ Thành gửi lẵng hoa.
Phó tổng Lục đứng bên cạnh đọc lịch trình.
Lâm Dữu bận đến mức chân không chạm đất.
Mẹ tôi mặc bộ váy màu be, đi quanh đại sảnh xem hết chỗ này đến chỗ khác.
“Vãn Vãn, chỗ này rộng thật đấy.”
Ba tôi đứng bên cạnh, vẻ mặt tự hào không giấu nổi.
“Con gái tôi mà.”
Mẹ lập tức liếc ông.
“Bây giờ mới biết khoe?”
Ba tôi ho khẽ.
“Trước đây cũng biết, chỉ là chưa dám khoe.”
Tôi đứng cạnh họ, không nhịn được cười.
Buổi lễ bắt đầu lúc mười giờ.
Tôi cầm kéo cắt dải lụa đỏ.
Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến rất nhiều chuyện.
Nhớ căn biệt thự cũ phía bắc thành phố.
Nhớ đĩa sườn xào chua ngọt còn bốc khói.
Nhớ ánh mắt lạnh nhạt của ông nội khi nói “cháu cần nhiều tiền thế để làm gì”.
Nhớ nụ cười bố thí của Tô Kiệt khi bảo sẽ mua máy tính mới cho tôi.
Nhớ cả chính mình đêm hôm đó, đứng dưới đèn đường gọi xe, lòng đau đến mức không thở nổi.
Nếu khi ấy có người nói với tôi rằng một ngày nào đó tôi sẽ đứng ở đây, bình thản nhìn lại tất cả, có lẽ tôi sẽ không tin.
Nhưng thời gian thật sự rất công bằng.
Nó không xóa sạch vết thương.
Nhưng sẽ chứng minh một điều.
Người từng bị xem nhẹ, chỉ cần không tự xem nhẹ mình, cuối cùng cũng có thể bước đến nơi ánh sáng thuộc về bản thân.
Sau lễ khánh thành, phóng viên hỏi tôi:
“Tổng giám đốc Tô, cô có lời nào muốn gửi đến những người trẻ đang khởi nghiệp không?”
Tôi suy nghĩ một lát.
Sau đó nói:
“Đừng sống chỉ để chờ người khác công nhận.
”
“Công nhận là thứ rất dễ thay đổi.”
“Khi bạn yếu, người ta nói bạn không có giá trị.”
“Khi bạn mạnh, người ta lại nói trước đây chỉ là hiểu lầm.”
“Nhưng con đường dưới chân bạn, từ đầu đến cuối chỉ có bạn là người đi.”
“Vậy nên, hãy tự mình trở thành đáp án.”
Bài phỏng vấn ấy sau đó được chia sẻ rất nhiều.
Có người nói tôi lạnh lùng.
Có người nói tôi mạnh mẽ.
Cũng có người nói tôi may mắn.
Tôi đọc vài bình luận rồi tắt máy.
May mắn sao?
Có lẽ cũng có.
May mắn vì trong những năm tháng khó khăn nhất, tôi chưa từng thật sự bỏ cuộc.
May mắn vì tôi vẫn còn ba mẹ đứng về phía mình.
May mắn vì cuối cùng tôi đã học được cách buông tay khỏi những người chỉ yêu tôi khi tôi có ích.
Chiều hôm đó, tôi lái xe đưa ba mẹ về nhà ăn cơm.
Trên bàn vẫn có món sườn xào chua ngọt.
Mẹ nói:
“Hôm nay là ngày vui, phải ăn món con thích.”
Tôi gắp một miếng bỏ vào bát.
Ba nâng ly nước trái cây.
“Chúc mừng Tổng giám đốc Tô của nhà chúng ta.”
Mẹ cũng cười.
“Chúc con gái mẹ sau này càng ngày càng vui vẻ.”
Tôi nhìn hai người trước mặt.
Trong lòng bỗng ấm lên.
Tôi nâng ly.
“Cũng chúc nhà mình sau này càng ngày càng tốt.”
Không cần biệt thự cũ.
Không cần di chúc 4 tỷ tệ.
Không cần những lời công nhận muộn màng.
Tôi đã có gia đình thật sự của mình.
Có sự nghiệp do chính tay mình gây dựng.
Có cuộc đời không cần cúi đầu trước bất kỳ ai.
Ngoài cửa sổ, hoàng hôn rơi xuống thành phố.
Ánh sáng màu cam phủ lên bàn ăn, lên mái tóc đã điểm bạc của ba mẹ, lên đôi tay tôi đang cầm ly.
Tôi bỗng cảm thấy mọi chuyện đều đã qua rồi.
Những người từng xem thường tôi, cuối cùng phải ngẩng đầu nhìn tôi.
Những người từng muốn tôi cúi đầu, cuối cùng không còn đủ tư cách đứng trước mặt tôi.
Còn tôi, Tô Niệm Vãn.
Từ đầu đến cuối, chưa từng cần 4 tỷ tệ kia để chứng minh giá trị của mình.
Bởi vì giá trị thật sự của tôi.
Luôn nằm trong tay tôi.
Hoàn.
Chaporia
Bình Luận (0)