Tôi không nói gì.
Cậu ta nhìn tôi.
“Trước khi đi, em muốn gặp chị một lần.”
“Không phải để cầu chị giúp.”
“Chỉ là muốn nói, em thật sự hiểu rồi.”
“Thứ không thuộc về mình, nhận vào tay cũng chưa chắc là may mắn.”
“Trước đây em luôn nghĩ chị cướp mất ánh sáng của em.”
“Sau này mới biết, ánh sáng của chị là tự chị đi từng bước mà có.”
“Còn em chỉ đứng dưới bóng người khác, tưởng đó là hào quang của mình.”
Tôi nhìn cậu ta.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không còn thấy chán ghét.
Chỉ thấy xa lạ.
Có lẽ con người thật sự phải ngã một lần mới biết mặt đất cứng đến đâu.
Nhưng việc cậu ta trưởng thành hay không đã không còn liên quan đến tôi nữa.
“Tô Kiệt.”
Tôi nói.
“Sau này sống cho tốt.”
“Đừng dùng sự thiên vị của người khác làm năng lực của mình.”
Mắt cậu ta đỏ lên.
“Em biết.”
Cậu ta cúi người thật sâu với tôi.
“Chị, xin lỗi.”
Lần này, tôi không nói “không sao”.
Bởi vì thật sự có sao.
Nhưng tôi cũng không cần tiếp tục truy cứu.
Tôi chỉ nói:
“Đi đi.”
Tô Kiệt đứng thẳng dậy.
Nhìn tôi lần cuối.
Sau đó xoay người rời khỏi phòng chờ.
Cửa đóng lại.
Lâm Dữu bước vào.
“Chị Tô, chị ổn chứ?”
Tôi đứng dậy, đi đến trước cửa sổ.
Bên ngoài là thành phố rực rỡ ánh đèn.
Tôi cười nhẹ.
“Ổn.”
“Rất ổn.”
Chương 11
Cuối năm ấy, ông nội nhập viện một lần.
Không quá nghiêm trọng.
Chỉ là huyết áp tăng, cộng thêm tuổi tác đã cao.
Mẹ hỏi tôi có muốn đi thăm không.
Tôi suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng vẫn đi.
Không phải vì mềm lòng.
Mà vì tôi muốn tự mình khép lại chuyện này.
Phòng bệnh rất yên tĩnh.
Khi tôi bước vào, ông nội đang ngồi trên giường nhìn ra cửa sổ.
Ông gầy đi nhiều.
Tóc bạc gần hết.
Thấy tôi, ánh mắt ông khẽ động.
“Vãn Vãn.”
Đã rất lâu rồi ông không gọi tôi như vậy.
Tôi đặt giỏ trái cây xuống bàn.
“Ông thấy sao rồi?”
“Không sao.”
Ông nhìn tôi.
“Ba mẹ cháu đâu?”
“Ở dưới mua cháo.”
Ông gật đầu.
Hai người rơi vào im lặng.
Một lúc sau, ông đột nhiên nói:
“Ông mơ thấy bà nội cháu.
”
Tay tôi hơi dừng lại.
Ông nội nhìn chăn trắng trên người.
“Bà ấy mắng ông.”
“Nói ông hồ đồ.”
“Nói ông đánh mất bảo bối của nhà họ Tô rồi.”
Giọng ông run run.
“Vãn Vãn, ngày xưa ông thật sự từng rất thương cháu.”
Tôi nhìn ông.
“Cháu biết.”
Chính vì biết, nên mới đau.
Nếu từ đầu ông chưa từng thương tôi, tôi sẽ không khó chịu đến vậy.
Ông nội đỏ mắt.
“Sau này ông già rồi.”
“Bà nội cháu đi rồi.”
“Ông càng ngày càng sợ nhà họ Tô không có người chống đỡ.”
“Ông nhìn Kiệt Kiệt là con trai, lại nghe lời, nên cứ nghĩ nó thích hợp.”
“Còn cháu quá có chủ kiến.”
“Ông sợ cháu bay quá xa, không còn nghe lời nữa.”
Tôi im lặng.
Hóa ra trong mắt một vài người lớn, con cháu càng giỏi càng đáng sợ.
Bởi vì họ không thể khống chế.
Tô Kiệt nghe lời, nên ông yên tâm.
Tôi có chủ kiến, nên ông bất an.
Nhưng một người bị khống chế thì làm sao chống đỡ cả gia đình?
Một con chim bị bẻ cánh thì làm sao bay qua bão lớn?
Ông nội nhìn tôi.
“Ông xin lỗi.”
“Không phải vì Vãn Sinh.”
“Không phải vì Tô thị.”
“Là vì ông đã làm cháu đau lòng.”
Tôi cúi mắt.
Lời xin lỗi này cuối cùng cũng đến.
Muộn rất lâu.
Nhưng vẫn đến.
Tôi không biết mình có nên tha thứ hay không.
Tha thứ không phải một nút bấm.
Không thể vì đối phương nói xin lỗi, mọi vết nứt lập tức biến mất.
Tôi chỉ nói:
“Ông nội, cháu nghe thấy rồi.”
Ông nhìn tôi.
Ánh mắt vừa mong chờ vừa thấp thỏm.
Tôi nói tiếp:
“Sau này cháu vẫn sẽ cùng ba mẹ đến thăm ông.”
“Tiền thuốc men nếu cần, cháu có thể phụ.”
“Nhưng chuyện nhà họ Tô, chuyện Tô thị, chuyện tài sản, cháu sẽ không can dự nữa.”
“Cháu không còn là đứa trẻ đứng trong phòng ăn chờ ông chia cho một phần công bằng.”
“Cháu có nhà của mình rồi.”
Nước mắt ông nội chảy xuống.
Ông gật đầu thật chậm.
“Được.”
“Vậy là tốt rồi.”
Khi ba mẹ mua cháo về, bầu không khí trong phòng đã dịu hơn nhiều.
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt hỏi thăm.
Tôi khẽ gật đầu.
Bà thở phào.
Hôm đó tôi ở lại bệnh viện nửa tiếng.
Trước khi đi, ông nội gọi tôi lại.
Chaporia
Bình Luận (0)