“…”

Du Triệt gửi tới rất nhiều tin nhắn.

Tôi sĩ diện, không dám trả lời.

Coi như không nhìn thấy.

14

Ngày hôm sau.

Tôi uể oải chống cằm trên quầy lễ tân.

Giọng nói khoa trương của Lê Mộc Dương vang lên:

“Đội trưởng, tối qua anh đi làm trộm à?!”

Vừa nói.

Thần Du từ cầu thang bước xuống, vẻ mặt mệt mỏi.

Đi tới tủ nước uống bên cạnh lấy một lon Coca lạnh.

“Không.”

Anh đáp.

Giọng nói trầm hơn ngày thường vài phần, cũng đầy vẻ thiếu sức sống.

Tôi không nhịn được nhìn sang.

Trùng hợp làm sao, lại bị anh bắt gặp.

Tôi lập tức giả vờ như không có chuyện gì, dời tầm mắt đi.

Vừa cào mặt bàn, vừa nghĩ đến những tin nhắn Du Triệt gửi cho tôi tối qua.

Đúng lúc đó.

Một cái bóng phủ xuống trước mặt.

“Thời Nguyên.”

“Hả?”

Tôi ngước mắt lên.

Đột nhiên nhìn thấy người vừa cầm lon Coca đang đứng trước mặt mình, có chút ngạc nhiên.

“Có chuyện gì vậy?”

“Anh có chuyện muốn nói với em.”

???

Sao vẻ mặt anh lại nghiêm túc như vậy?

Tôi có chút khó hiểu.

Không biết vị đại thần này muốn nói gì với mình.

Nhưng đúng lúc đó.

Cửa kính lớn bị người bên ngoài đẩy mở.

“Xin hỏi, Thời Nguyên có ở đây không?”

Một giọng nói thiếu niên trung tính vang lên.

Mang theo khuynh hướng giới tính khó có thể nhầm lẫn.

15

Tôi nhìn người vừa tới với mái tóc ngắn, gương mặt thanh tú sạch sẽ.

Khẽ ngẩn người, sau đó hai mắt sáng lên.

“Dạng Dạng?!”

“Nguyên Nguyên! Bảo bối!”

“Dạng Dạng!”

Tôi lập tức lao khỏi quầy lễ tân.

Ôm chầm lấy Hứa Dạng thật sâu, dính sát lấy nhau.

“Sao cậu lại tới đây vậy?!”

Tôi vui mừng hỏi.

“Tới đây tham gia hoạt động triển lãm truyện tranh, tiện thể ghé thăm cậu.

“Tớ nhớ cậu chết mất!”

Bạn thân gặp lại nhau, tôi kích động vô cùng.

Hoàn toàn không chú ý tới Lê Mộc Dương và những người khác đang trợn tròn mắt.

Cho đến khi một giọng nói khó phân biệt cảm xúc, mang theo chút lạnh lẽo âm trầm vang lên.

“Thời Nguyên, cậu ấy là ai?”

Giọng Thần Du vang lên.

Lúc này tôi mới nhớ ra vừa rồi anh nói có chuyện muốn nói với tôi.

Nhưng lúc này tôi hoàn toàn chìm đắm trong niềm vui bạn thân tới thăm.

“Đây là Hứa Dạng, bạn của em.”

Thần Du không nói gì.

Ánh mắt dừng lại vài giây trên cánh tay đang khoác lấy tay Hứa Dạng của tôi.

Sau đó lại chuyển lên gương mặt Hứa Dạng, nhìn cô ấy rất lâu.

Cuối cùng.

Anh đột nhiên bóp mạnh lon Coca trong tay.

Ánh mắt trầm xuống, xoay người bỏ đi.

Tôi ngơ ngác.

Hứa Dạng cũng ngơ ngác.

“Người bạn này của cậu… sao nhìn có vẻ địch ý với tớ dữ vậy?”

Không đến mức thế đâu?

Con người anh ấy vốn như vậy mà.

Tôi không để ý tới cảm xúc đột ngột thay đổi của Thần Du.

Kéo tay Hứa Dạng, có vô số chuyện muốn kể với cô ấy.

Hứa Dạng nói bên phía ban tổ chức đã sắp xếp khách sạn cho cô.

Vậy chẳng phải tôi phải đi ở cùng cô ấy sao?

“Anh Mộc Dương, anh nói với anh em một tiếng nhé, tối nay em không về ngủ đâu.”

“Ồ, được.”

16

Tối hôm đó tôi và Hứa Dạng thức trắng đêm tâm sự.

Kể cho nhau nghe tình hình gần đây sau khi thi đại học xong.

“Cậu nhận được thư báo trúng tuyển chưa?”

“Nhận được rồi.”

“Thế còn bạn trai cậu?”

Tôi và Hứa Dạng là bạn thân nhất.

Cô ấy cũng biết chuyện tôi yêu qua mạng.

“Hai người gặp mặt ngoài đời chưa?”

Tôi thở dài:

“Đừng nhắc nữa, chia tay rồi.”

“Hả? Tại sao?”

Tôi kể toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.

Sau đó còn kể luôn chuyện tối qua dùng tài khoản phụ vào xem livestream của anh rồi bị phát hiện.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...