“…”
18
Một đám người rầm rộ đưa tôi tới bệnh viện.
Kết quả bác sĩ chẩn đoán tôi đến tháng cộng thêm ảnh hưởng từ cảm xúc.
Sau khi truyền nước biển, tôi dần tỉnh táo lại.
Lúc này chỉ muốn tìm một cái khe đất để chui xuống.
“Cảm ơn anh, hay là anh về trước đi.”
Thần Du đã đuổi hết những người khác đi.
Tôi chuẩn bị đuổi anh luôn.
Nhưng hình như anh không nghe thấy.
Tự mình kéo lại góc chăn cho tôi.
Tôi cảm thấy có chút ngượng ngùng.
May mà đúng lúc này, anh trai tôi và Hứa Dạng cùng tới.
“Nguyên Nguyên, bảo bối của tớ, cậu sao rồi?”
Hứa Dạng lao vào phòng bệnh.
“Tớ mang cho cậu trà gừng đường đỏ, miếng dán giữ nhiệt với cả thuốc giảm đau rồi, cậu ổn không?”
“Hu hu hu, Dạng Dạng, vẫn là cậu tốt với tớ nhất.”
Trên đời này không thể thiếu con gái được.
Tôi xúc động muốn khóc, cùng Hứa Dạng nắm tay nhìn nhau lệ nóng lưng tròng.
Thần Du hình như muốn làm gì đó.
Nhưng anh trai tôi đã nhìn về phía anh trước:
“Cảm ơn nhé, lão Du.”
“Không cần.”
Nếu Hứa Dạng đã tới rồi, tôi lại nhìn anh trai và Thần Du.
“Anh, để Dạng Dạng ở đây với em là được rồi, hai người về đi?”
“Vì sao lại để cậu ấy ở lại?”
Anh trai tôi còn chưa lên tiếng.
Thần Du đã cau mày phản bác.
Đừng nói là tôi.
Ngay cả Hứa Dạng và anh trai tôi cũng sửng sốt.
Tôi nói:
“Nhưng hai người ở đây không tiện.”
“Cậu ấy ở đây thì tiện à?”
“…”
Tôi lại mờ mịt y như lần trước.
Hứa Dạng cũng vậy.
Chỉ có anh trai tôi.
Không hiểu sao khẽ mím môi, rồi lên tiếng:
“Lão Du, con gái ở với nhau thì sẽ tiện hơn.”
“Con…”
Lời của Thần Du đột ngột dừng lại.
Trong phòng bệnh, bốn người nhìn qua nhìn lại.
Cuối cùng Thần Du cúi đầu, đi ra ngoài trước.
“Tôi đi hỏi bác sĩ.”
Thần Du vừa đi, anh trai tôi cũng ra ngoài.
Hứa Dạng buồn cười nhìn tôi:
“Lại là người lần trước đó, có phải anh ta thích cậu không?”
“Đừng đùa, người ta có bạn gái rồi.”
Tôi nghiêm túc sửa lại.
Hứa Dạng không đùa nữa, hỏi tôi:
“Đúng rồi, cậu có thấy giọng anh ta hơi quen tai không?”
???
Cái gì cơ?
Tôi khó hiểu.
Đúng lúc ấy, điện thoại “ting” một tiếng.
Có người gửi tin nhắn riêng cho tôi.
Là Du Triệt!
Trong chớp mắt, tôi ném lời nói của Hứa Dạng ra sau đầu.
Nhìn tin nhắn vừa mới xuất hiện.
Tôi lại cảm động đến rưng rưng nước mắt.
19
Anh trai và mọi người không đi.
Bởi vì bác sĩ nói truyền nước xong là tôi có thể xuất viện.
Về đến ký túc xá, anh trai bảo tôi nghỉ ngơi cho tốt.
Tôi gật đầu, vừa vào phòng đã chui ngay vào chăn.
Việc đầu tiên, thả Du Triệt ra khỏi danh sách đen.
Việc thứ hai, gọi điện cho anh.
Điện thoại được kết nối rất nhanh.
“Alo…”
Đã hơn nửa tháng rồi tôi chưa nghe thấy giọng nói quen thuộc này.
Nước mắt lại làm nhòe mắt tôi.
Còn chưa nói được câu nào, tôi đã nghẹn ngào trước.
Đầu dây bên kia nghe thấy, im lặng.
Du Triệt thở dài, gọi tôi:
“Bé cưng.”
“Hu hu hu hu, Du Triệt, em xin lỗi…”
Tôi không nên bắt anh thi Đại học Bắc Kinh.
Không nên giận dỗi rồi kéo anh vào danh sách đen.
Không nên không trả lời tin nhắn và tin riêng của anh.
Tôi buồn vô cùng.
Lại không dám khóc quá lớn tiếng, sợ bị anh trai nghe thấy.
Du Triệt lặng lẽ nghe tôi xin lỗi.
“Không sao, anh cũng có lỗi, không nên đá em ra khỏi livestream.”
Một khi đã mở lời, những chuyện phía sau cũng dễ nói hơn nhiều.
Du Triệt nói lúc đầu tin nhắn của tôi bị đống sticker làm trôi mất.
Chaporia
Bình Luận (0)