Anh không nhìn thấy.
Lại thêm việc huấn luyện căng thẳng nên chỉ kịp trả lời đơn giản.
Đến khi kết thúc công việc, nhìn thấy tin nhắn chia tay của tôi rồi muốn nhắn lại.
Mới phát hiện tôi đã kéo anh vào danh sách đen.
Sau đó kéo lên xem lại tin nhắn…
Anh mới thấy câu tôi nói rằng nếu anh không thi Đại học Bắc Kinh thì sẽ chia tay.
“Anh cứ tưởng em bảo anh thi Đại học Bắc Kinh chỉ là nói đùa thôi, không ngờ…”
Du Triệt lại thở dài.
Tôi lập tức giải thích với anh:
“Không cần thi đâu, không cần thi đâu, anh làm streamer game cũng được.”
“…”
Cuối cùng tôi hít mũi một cái rồi hỏi:
“Anh trai, chúng ta có thể gặp mặt không? Em muốn gặp anh.”
Du Triệt im lặng rất lâu.
“Được.”
20
Chúng tôi hẹn gặp vào cuối tuần sau.
Tâm trạng tôi lập tức tốt lên.
Ngay cả Lê Mộc Dương cũng không nhịn được tò mò hỏi:
“Dạo này em sao mà vui thế?”
Tôi lén kéo cậu ấy lại gần, ghé tai nói nhỏ:
“Em với bạn trai làm lành rồi.”
Lê Mộc Dương quả nhiên kinh ngạc mở to mắt.
“Em có…”
“Suỵt! Không được nói cho anh trai em biết!”
Lê Mộc Dương nuốt sự chấn động trở lại bụng.
“Được rồi, chẳng trách giống đội trưởng.”
Thần Du?
“Gần đây tâm trạng anh ấy cũng rất tốt, chắc cũng làm lành với bạn gái rồi.”
Tôi nhìn theo hướng Lê Mộc Dương chỉ.
Vị trí phòng huấn luyện trên tầng hai vừa khéo có thể nhìn thấy Thần Du đang đeo tai nghe.
Có lẽ ánh mắt tôi quá rõ ràng.
Anh chú ý tới, lập tức nhìn sang.
Sau đó…
Anh tháo tai nghe xuống, nghiêng đầu nhìn tôi.
Cũng không biết có phải tôi nhìn nhầm hay không.
Trên gương mặt lạnh nhạt mệt mỏi vốn chẳng hứng thú với bất cứ thứ gì ấy.
Lúc này vậy mà lại xuất hiện một nụ cười nhàn nhạt.
Tim tôi đột nhiên đập thịch một cái.
“…”
Chuyện gì vậy?
Tôi lắc lắc đầu, cảm thấy mình bị mê hoặc rồi.
Nhưng rất nhanh, những chuyện không bình thường ngày càng nhiều hơn.
Tần suất Thần Du xuất hiện trước mặt tôi đột nhiên tăng lên.
Hơn nữa…
Anh còn đặc biệt quan tâm tôi.
Ngay hôm qua, anh gọi trà sữa cho mọi người trong câu lạc bộ.
Tôi cũng vui vẻ chạy tới góp vui.
Kết quả Thần Du đột nhiên lấy từ một túi riêng khác ra một ly trà sữa đưa cho tôi.
“Của em, không đá.”
“…”
“…”
“…”
Bình thường mọi người đều rất quan tâm tôi.
Hành động bất ngờ của anh cũng không có gì lạ.
Nhưng tôi vẫn khựng lại một chút.
Đối phương nhận ra, hỏi:
“Không thích à? Vậy để anh gọi cho em ly khác.”
Giọng điệu và vẻ mặt của anh đều vô cùng thản nhiên bình tĩnh.
Trong lòng tôi điên cuồng lắc đầu.
Không đúng không đúng, chắc chắn là tôi nghĩ nhiều rồi.
Thần Du cũng giống như những người khác thôi.
Nể mặt anh trai tôi nên mới chăm sóc tôi.
“Không cần đâu, em uống ly này là được rồi.”
Tôi từ chối.
Sau đó nữa!
Là vào buổi chiều tối.
Hứa Dạng gửi tin nhắn cho tôi, lại nhờ tôi giúp đỡ.
Sau nhiều ngày ở chung như vậy.
Tôi đã cảm thấy Thần Du không còn khó gần như lúc đầu nữa.
Thế là không suy nghĩ gì nhiều, tôi đi gõ cửa phòng anh.
Định mượn lại bộ thiết bị thu âm của anh.
Kết quả…
Cửa vừa mở ra, Thần Du mới tắm xong đã xuất hiện trước mặt tôi với chiếc khăn tắm trắng rộng lớn quấn hờ trên người.
“Có chuyện gì vậy?”
“…”
Lúc đó cả người tôi hoàn toàn cứng đờ tại chỗ.
Chaporia
Bình Luận (0)