21
“Làm sao đây làm sao đây? Chuyện này rõ ràng quá bất thường rồi còn gì?!”
Tôi điên cuồng than phiền với Hứa Dạng.
Hứa Dạng nói:
“Không phải anh ta đang quyến rũ cậu đấy chứ?”
“…”
Tôi phát điên nói:
“Nhưng anh ta có bạn gái rồi mà!!”
Hứa Dạng cũng im lặng.
Cả hai chúng tôi đều không hiểu nổi trái tim đàn ông.
Buổi tối tôi kể chuyện này cho Du Triệt nghe.
Đương nhiên.
Tôi sẽ không bao giờ nói thẳng cho anh biết là mình đã nhìn thấy cơ bụng của một chàng trai khác.
Nếu không anh sẽ ghen mất.
“Em có một người bạn nhé, đã có bạn gái rồi mà còn không có đạo đức đàn ông, vậy mà lại để lộ cơ bụng trước mặt con gái khác!”
Tôi lên án.
Tiện thể lấy đó cảnh cáo Du Triệt.
“Anh không được học theo người đó đâu đấy.”
Bên phía Du Triệt rơi vào im lặng.
Rất lâu sau, anh nói:
“Bé cưng, anh cũng kể cho em nghe một chuyện nhé.”
“Anh có một người bạn, yêu qua mạng một cô gái.”
“Nhưng anh ấy phát hiện cô gái đó lại chính là người bên cạnh mình.”
“Để cô ấy nhận ra, anh ấy đã làm rất nhiều chuyện.”
“Ừm… chính là muốn đối phương biết.”
Tôi nhíu mày nghe hết.
Sau đó nghiêm túc đưa ra ý kiến.
“Vậy sao anh ta không nói thẳng luôn đi?”
Du Triệt hỏi:
“Em cảm thấy anh ấy nên nói thẳng sao?”
“Tất nhiên rồi.”
“…”
Lại là một khoảng lặng kéo dài.
“Được rồi.”
Cuối cùng Du Triệt thở dài.
Sau đó cúp điện thoại.
Tôi chẳng hiểu gì cả.
Đến ngày hôm sau.
Tôi phát hiện Thần Du lại đang lén nhìn mình.
Mặc dù tôi cố hết sức làm ngơ.
Nhưng thật sự không làm ngơ nổi.
Đến buổi chiều, Thần Du còn đi tới trước mặt tôi.
“Nguyên Nguyên, anh có chuyện muốn nói với em.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh.
Chuông báo động trong lòng tôi lập tức vang lên.
“À… em đột nhiên nhớ ra vừa rồi Lê Mộc Dương nhờ em đi mua đồ giúp!”
Đùa à.
Anh ấy là đối tác của anh trai tôi.
Tuyệt đối không thể vì chuyện tình cảm mà ảnh hưởng tới việc hợp tác với anh trai được.
Không chọc nổi thì tôi tránh còn không được sao?
Tôi lập tức bỏ chạy.
“…”
Từ đó về sau, mỗi lần đến câu lạc bộ tôi đều cố gắng tránh gặp Thần Du.
Có vài lần anh cố ý đợi tôi.
Tôi vừa nhìn thấy đã lập tức né đi.
Cứ như vậy, cuối cùng cũng chịu đựng đến thứ Sáu.
Chỉ còn hai ngày nữa là tôi được gặp Du Triệt.
22
Những chuyện lộn xộn kia một lần nữa bị tôi ném ra sau đầu.
Chiều thứ Sáu.
Mọi người đều không phải luyện tập.
Thế là tụ tập trò chuyện ở khu nghỉ ngơi tầng một.
Tôi đang tìm kiếm bí kíp gặp mặt người yêu qua mạng.
Có người gọi tôi:
“Nguyên Nguyên, qua đây ăn gì đó cùng mọi người đi.”
Tôi cũng muốn qua lắm.
Nhưng vừa thấy Thần Du đi từ tầng hai xuống, hướng về phía góc khu nghỉ ngơi.
“…”
Thôi thôi.
“Mọi người ăn đi, em có việc.”
Tôi cười gượng.
Giả vờ mở máy tính ra, làm bộ chăm chỉ học tập.
Mọi người cũng không ép.
Tiếng cười nói náo nhiệt vang lên từ khu nghỉ ngơi.
Nhưng dù vậy.
Tôi vẫn cảm nhận được một ánh mắt kiên trì đang dõi theo mình.
Rốt cuộc anh muốn làm gì vậy?
May mà lúc này điện thoại tôi đổ chuông.
Là Hứa Dạng.
Tạ ơn trời đất.
Bảo bối của tôi tới cứu tôi rồi.
“Alo.”
“Bảo bối! Tớ nhớ ra rồi! Giọng của Thần Du giống hệt giọng bạn trai cậu!!!”
“…”
Cái gì cơ?
Giọng Hứa Dạng kích động đến mức không hề ngừng lại.
Cô ấy hỏi tôi còn nhớ lần trước cô ấy từng nghe tôi nói chuyện điện thoại với Du Triệt không.
Là người làm việc liên quan đến giọng nói.
Đôi tai của Hứa Dạng chẳng khác nào hệ thống nhận diện giọng nói.
Bây giờ cô ấy vô cùng chắc chắn:
“Giọng của bạn trai cậu và Thần Du ít nhất giống nhau tới chín mươi phần trăm!”
“…”
“…”
Tai tôi ù lên một tiếng.
Tôi ngây người.
Xung quanh vô cùng ồn ào.
Không xa còn truyền tới tiếng cười nói.
“Nguyên Nguyên chắc chưa có bạn trai đâu nhỉ?”
“Không biết em ấy thích kiểu con trai như thế nào?”
“Em trai tôi năm nay cũng vào đại học, lại học ở Bắc Kinh, không biết em ấy có thích không.”
Hình như họ đang nói về tôi.
Những ánh mắt nhìn sang mang theo cảm giác thế nào nhỉ?
Yêu quý lại còn “hiền từ”.
Tôi không dám quay đầu.
Mà đúng lúc đó.
Từ góc phòng bỗng vang lên một giọng nói lạnh lẽo âm u.
“Em ấy có bạn trai rồi.”
“Hơn nữa, em ấy không yêu xa khác trường.”
“…”
“…”
“…”
23
Chiều hôm đó, tôi kéo Lê Mộc Dương tới một nơi không có ai.
“Anh Mộc Dương, Thần Du tên thật là gì vậy?!”
Lê Mộc Dương vốn đã đầy vẻ khó hiểu.
Nghe vậy càng dùng ánh mắt như đang nhìn người bệnh để nhìn tôi.
“Em không phải biết rồi sao?”
Sao tôi có thể biết được chứ?!
Không một ai từng nói cho tôi biết cả!
Mọi người đều gọi đội trưởng, đội trưởng hoặc Thần Du, Thần Du thôi mà!
Tôi trừng mắt nhìn Lê Mộc Dương.
Lê Mộc Dương gãi đầu:
“Lần trước em đau bụng, chẳng phải đã gọi tên đội trưởng rồi sao?”
“…”
Lần trước?
Lần tôi đến tháng.
Khi đó tôi đau đến mơ mơ màng màng, còn nói hình như nghe thấy giọng của Du Triệt.
Cũng gọi tên Du Triệt.
Cho nên, đó hoàn toàn không phải ảo giác của tôi.
Thần Du chính là Du Triệt!
Họ là cùng một người!
Tôi nuốt khan một ngụm.
Ký ức trong đầu lập tức như đập nước vỡ tung, ào ạt tràn ra.
“Bạn gái tôi bảo tôi thi vào Đại học Bắc Kinh.”
“Anh có một người bạn, yêu qua mạng một cô gái, nhưng lại phát hiện cô ấy chính là người ở bên cạnh mình.”
“…”
“…”
Còn cả khoảng thời gian này nữa…
Ánh mắt sâu thẳm kỳ lạ mà anh nhìn tôi.
A a a a a!!!
Bạn trai yêu qua mạng của tôi vậy mà lại là đại thần trong đội tuyển của anh trai tôi!!!
24
Thế là xong đời rồi.
Tôi cảm thấy mình đã chết vì xấu hổ trước mặt Du Triệt.
Lê Mộc Dương chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.
Sau khi quay về còn coi đó là chuyện đùa, hí hửng kể lại cho Thần Du nghe.
Vừa bước ra ngoài.
Tôi lại bất ngờ chạm phải ánh mắt anh.
Tim tôi lại đập thình thịch.
Trước đây còn tưởng là bị ánh mắt anh dọa sợ.
Bây giờ mới biết…
Ồ~
Hóa ra đó là cảm giác rung động.
Mặt tôi nóng bừng.
Lần này thật sự không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa.
Buổi tối, Du Triệt, cũng chính là Thần Du, gửi tin nhắn cho tôi.
【Em đều biết rồi.】
【Vẫn muốn gặp mặt chứ?】
Hai câu này chắc anh đã nhịn suốt cả buổi chiều.
Tôi trùm chăn kín đầu, đấu tranh tư tưởng rất lâu.
Cuối cùng nghiến răng trả lời:
【Gặp.】
Du Triệt trả lời ngay lập tức:
【Vậy ngày mai chúng ta…】
Tôi:
【Bây giờ gặp luôn!】
Du Triệt:
【???】
Năm phút sau, tôi gõ cửa phòng nghỉ của Du Triệt.
Anh lại vừa mới tắm xong.
Nhưng lần này đã mặc quần áo.
Tinh thần sảng khoái, trên người còn phảng phất hương sữa tắm nhàn nhạt.
Tôi lập tức nhớ tới dáng vẻ mấy hôm trước anh quấn khăn tắm, để lộ cơ bụng.
Còn chưa nói được câu nào.
Một luồng nhiệt nóng đã chảy xuống từ mũi.
“…”
“Em chảy máu mũi rồi!”
Sắc mặt Du Triệt thay đổi, vội vàng kéo tôi vào phòng.
Tiếp đó là một loạt hành động cầm máu mũi.
“Em không sao, em không sao mà.”
Tôi liên tục xua tay.
Cùng Du Triệt luống cuống một trận.
Mặc dù có hơi mất mặt.
Nhưng lại kỳ lạ xua tan cảm giác bối rối và căng thẳng vừa rồi.
Lại nhìn thấy đôi mắt lạnh nhạt nhưng đẹp đẽ của anh ở khoảng cách gần như vậy.
Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Du Triệt cũng bình tĩnh lại.
Vẻ mặt dường như vừa bất lực vừa vui vẻ.
“Sao anh không nói sớm cho em biết?”
Tôi lên tiếng trách móc.
“Anh muốn nói, nhưng gần đây em cứ tránh mặt anh.”
Anh không có cơ hội.
“…”
Trước đó cũng vậy.
Hứa Dạng tới.
Anh lại hiểu lầm vì cách ăn mặc trung tính khó phân biệt nam nữ của cô ấy.
Mấy ngày nay tôi nhìn anh như nhìn ôn thần.
Vừa thấy anh là lập tức biến mất.
Anh đã ám chỉ rõ ràng như vậy rồi.
Du Triệt thở dài.
Ánh mắt có chút ai oán.
Tôi cũng không ngờ những ngày qua anh lại có ý đó.
Lại hỏi anh từ khi nào nhận ra tôi.
Lại hỏi vì sao anh lại là người trong đội tuyển của anh trai tôi.
“Chẳng phải anh là streamer game sao?”
“Ngay ngày đầu tiên em mượn phòng thu âm của anh, anh đã nhận ra rồi.”
Còn chuyện livestream.
Đội của họ sẽ xem lại toàn bộ hình ảnh thi đấu và luyện tập.
Những trận đấu có thể dùng làm ví dụ điển hình.
Đội trưởng và người phụ trách sẽ livestream bình luận, sau đó lưu lại làm tài liệu phân tích.
Trước đây lúc trò chuyện với mọi người cũng đã từng có người nhắc tới chuyện này.
Chỉ là tôi không để tâm.
Thì ra là vậy.
Là do tôi quá vô tâm.
Tôi ngượng ngùng cười với Du Triệt.
25
Cứ như vậy.
Tôi và Du Triệt đã nói rõ mọi chuyện.
Ngoài chút ngượng ngùng và bối rối lúc ban đầu.
Về sau chỉ còn lại ngọt ngào và niềm vui không giấu nổi.
Nhưng Lê Mộc Dương vẫn nhớ chuyện hôm thứ Sáu đó.
Chạy tới hỏi tôi:
“Không phải em nói chuyện có bạn trai chỉ mình anh biết thôi sao? Vậy sao đội trưởng lại biết?”
“…”
Mỗi khi đến lúc này.
Tôi đều cười trừ cho qua.
Mà kể từ khi biết Du Triệt chính là Thần Du.
Hình tượng lạnh lùng, xa cách của anh trong lòng tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi thường xuyên gửi tin nhắn “quấy rối” anh.
【Anh trai đẹp trai quá.】
【Dáng vẻ anh trai chăm chỉ làm việc thật mê người.】
【Ngay cả giọng anh trai mắng người cũng hay như vậy, không biết ở trên giường có hay như thế không.】
【Muốn nghe anh trai thở bên tai em.】
“…”
Mỗi lần như vậy.
Du Triệt đang họp trong phòng huấn luyện, mặt lạnh tanh, sẽ lập tức cứng người.
“Được rồi, không có việc gì thì ra ngoài đi.”
Đám người vừa bị mắng lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Lê Mộc Dương cùng mọi người nhỏ giọng trò chuyện.
“Tạ ơn trời đất, không biết là ai nhắn tin tới, cứu mạng bọn mình rồi, chúc cô ấy phát tài.”
Tôi chỉ mỉm cười nhẹ.
Âm thầm giấu công lao và danh tiếng.
Nhưng Du Triệt lại không chịu bỏ qua.
Anh quyết tâm thực hiện từng câu tôi trêu chọc mình.
Mỗi lần tôi mượn thiết bị thu âm trong phòng nghỉ của anh.
Đều bị anh giữ lại hôn một trận.
Hôn xong, anh lại hỏi:
“Bé cưng, vậy chúng ta làm lành rồi chứ?”
“Chưa.”
???
Anh nhìn tôi.
Tôi kiêu ngạo đáp:
“Anh trai em nói rồi, trước khi vào đại học không được yêu đương. Còn một tháng nữa, anh đợi tiếp đi.”
“…”
26
Những ngày ở câu lạc bộ vui vẻ mà ngắn ngủi.
Một tháng sau.
Tôi nhập học.
Trước khi rời câu lạc bộ, mọi người đều tới tiễn tôi.
“Em gái, nghỉ lễ nhớ tới chơi nhé.”
“Ai bắt nạt em thì nói với bọn anh, trường nào bọn anh cũng có người.”
“…”
Tôi dở khóc dở cười, chỉ có thể liên tục vẫy tay tạm biệt mọi người.
Cuộc sống đại học bận rộn nhưng phong phú.
Tôi còn gia nhập câu lạc bộ thể thao điện tử.
Mọi người trong câu lạc bộ đều là người yêu thích game.
Không ít người còn rất quen thuộc với đội tuyển của anh trai tôi.
“Wow! Đội tuyển mới nổi mùa giải năm nay ấy, đội trưởng đẹp trai quá đi!!”
“Đúng vậy, nghe nói còn tốt nghiệp Thanh Hoa nữa.”
“Nghe bảo trong đội toàn những hắc mã tân binh, năm nay chắc chắn giải đấu sẽ rất đáng xem.”
Mỗi khi đến lúc đó.
Tôi đều không kiềm chế được niềm vui trong lòng.
Kiêu hãnh bĩu môi.
Cho đến một ngày.
Sau khi kết thúc hoạt động câu lạc bộ, mọi người cùng đi ra ngoài.
Dưới bóng cây bên chân cầu thang có một bóng người đang đứng.
Sinh viên qua lại ríu rít bàn tán.
“Này này này! Người đó nhìn quen quá!!”
“Trời đất! Chính là đội trưởng mà lần trước chúng ta nhắc tới!”
Mọi người kinh ngạc.
Có người lấy hết can đảm bước tới hỏi, sau khi được xác nhận thì kích động nhảy dựng tại chỗ.
“Có thể chụp ảnh chung không ạ?!”
“Xin lỗi nhé, tôi chỉ tới đón bạn gái tan học thôi.”
“Bạn… bạn gái?”
Du Triệt gật đầu, ánh mắt nhìn về phía tôi.
“Bạn gái tôi tới rồi.”
Xoạt xoạt xoạt!
Vô số ánh mắt kinh ngạc đồng loạt nhìn về phía tôi.
Tôi ho nhẹ một tiếng, giữ vẻ bình tĩnh bước tới.
Sau đó lên tiếng:
“Bạn trai em tới rồi, em đi trước nhé.”
Rồi trong ánh mắt trợn tròn của mọi người.
Tôi giả vờ bình thản khoác tay Du Triệt rời đi.
Ai da.
Hôm nay lại là một ngày vô tình làm màu thành công nữa rồi~~
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)