Sư phụ lạnh nhạt nói: “Nói thêm một chữ, ta giúp ngươi đổi đầu.”

Người phụ nữ lùi lại hai bước. Nhưng ánh mắt bà ta vẫn dính trên người tôi, vừa ghen tị vừa thèm muốn. “Đạo trưởng, hung dữ như vậy làm gì? Ta chỉ khen một câu thôi. Đứa bé này còn không biết đôi mắt nó đáng giá hơn nửa cái chợ.”

Sư phụ cười lạnh. “Vậy ngươi càng nên biết mình mua không nổi.”

Người phụ nữ nhìn ông một lúc, cuối cùng biến mất vào dòng người.

Anh hai thở ra. “May mà con đeo khẩu trang.”

Anh ba bình tĩnh nói: “Bà ta nhìn Noãn Noãn, không nhìn anh.”

“Em để anh tự an ủi một chút không được à?”

Tôi kéo tay áo anh hai. “Anh hai cũng đẹp.”

Anh hai lập tức được chữa lành.

“Đúng không? Anh biết mà.”

Anh cả lắc đầu rất nhẹ.

Đi qua khu bán da, bán mắt, bán giọng nói, chúng tôi tới một quảng trường lớn. Ở giữa quảng trường có một cột đá ghi tên các khu vực trong chợ. Chữ trên cột không giống chữ hiện đại, nhưng khi tôi nhìn vào lại tự nhiên hiểu được.

Phố Mắt.

Hẻm Da.

Lầu Xương.

Quán Giọng.

Vườn Mặt.

Khi nhìn thấy ba chữ cuối, ngọc bội trước ngực tôi đột nhiên rung mạnh.

Một luồng lạnh chạy dọc xương sống.

Tôi dừng lại.

Sư phụ lập tức hỏi: “Cảm nhận được rồi?”

Tôi gật đầu, nhìn về hướng đông của quảng trường.

Ở đó có một con đường rất hẹp.

Hai bên đường không treo đèn lồng.

Mà treo mặt nạ.

Từng chiếc mặt nạ trắng nhợt lơ lửng trong không trung, tất cả đều quay về phía chúng tôi.

Tôi nghe thấy tiếng khóc rất nhỏ.

Không phải từ tai.

Mà từ trong ngọc bội.

Một giọng trẻ con vang lên, đứt quãng, như bị nhốt trong nơi rất xa.

“Chị…”

“Em đau…”

Tôi nắm chặt chuông đồng.

Mảnh Mệnh Đăng thứ tư ở hướng đó.

Vườn Mặt.

Con đường dẫn tới Vườn Mặt hẹp đến mức chỉ đủ hai người đi song song.

Anh cả bế tôi lên, không cho tôi tự đi. Sư phụ đi đầu, kiếm gỗ đào đặt ngang trước người. Anh hai và anh ba đi phía sau, Tiểu Bạch thu nhỏ thân hình lặng lẽ đi sát chân anh cả. Tiểu Hồ nằm trên vai tôi, cả người căng như một cây cung nhỏ.

Hai bên đường treo đầy mặt nạ.

Nhưng nhìn gần mới phát hiện đó không phải mặt nạ.

Là mặt thật.

Chúng được xử lý rất mỏng, giống như giấy, treo lơ lửng bằng những sợi chỉ đỏ. Có khuôn mặt còn rất mới, màu da hồng hào, lông mi thậm chí còn hơi rung. Có khuôn mặt đã cũ, mép khô lại, khóe miệng bị kéo lên thành nụ cười cứng đờ. Mỗi khi chúng tôi đi qua, những khuôn mặt ấy đều khẽ nghiêng theo, như đang nhìn khách lạ.

Anh hai cố gắng không nhìn, nhưng mặt nạ hai bên cứ thì thầm.

“Gương mặt này đẹp hơn mặt ngươi.”

“Đổi đi, đổi rồi không ai còn chê ngươi nữa.”

“Đổi đi, đổi rồi người yêu cũ sẽ hối hận.

“Đổi đi, đổi rồi cả thế giới sẽ nhìn ngươi.”

Anh hai bịt tai. “Không nghe. Tôi vốn đã đẹp rồi. Không đổi.”

Tôi gật đầu. “Anh hai đẹp.”

Anh hai lập tức ổn định tâm thần.

Sư phụ đi phía trước nói: “Giữ vững. Chúng dụ theo thứ trong lòng mỗi người. Người càng để ý khuôn mặt, càng dễ bị mặt gọi.”

Anh hai cứng người. “Lão tổ, người nói thẳng tên con luôn đi.”

Anh ba bình tĩnh bổ sung: “Ảnh đế dựa vào mặt kiếm tiền, bị nhắm là hợp lý.”

Anh hai đau lòng. “Em không cần phân tích rõ như vậy.”

Anh cả bế tôi, không nói gì.

Nhưng tôi thấy những khuôn mặt hai bên cũng đang nhìn anh.

Chúng không gọi anh đổi đẹp.

Chúng gọi anh đổi thành một khuôn mặt bình thường hơn, để không phải làm người thừa kế Tần gia, không phải bị tất cả mọi người nhìn chằm chằm, không phải gánh vận của cả gia tộc.

Tôi đưa tay che tai anh cả.

Anh cúi xuống nhìn tôi.

Tôi nghiêm túc nói: “Anh cả không cần đổi. Mặt anh bây giờ xoa đầu con rất hợp.”

Anh cả im lặng vài giây.

Sau đó bật cười rất nhẹ.

“Ừ. Không đổi.”

Những tiếng thì thầm quanh anh lập tức nhỏ đi.

Anh ba thì bị gọi theo cách khác.

“Đổi một khuôn mặt vô cảm hơn đi.”

“Đổi rồi sẽ không bị tình cảm ảnh hưởng phán đoán.”

“Đổi rồi sẽ không còn lo cho ai.”

Anh ba đẩy kính, giọng rất lạnh: “Không cần. Tôi phân tích bằng não, không phân tích bằng mặt.”

Tôi cảm thấy anh ba thắng rất nhanh.

Đi hết con đường mặt nạ, trước mắt bỗng rộng ra.

Một khu vườn xuất hiện.

Nhưng trong vườn không có hoa.

Chỉ có cây.

Rất nhiều cây.

Thân cây màu đen, cành cây vươn lên như tay người. Trên mỗi cành đều treo đầy khuôn mặt. Hàng nghìn, hàng vạn khuôn mặt đung đưa dưới ánh đèn trắng, giống như trái cây mọc ra từ địa ngục.

Có khuôn mặt trẻ con.

Có khuôn mặt người già.

Có khuôn mặt đàn ông.

Có khuôn mặt phụ nữ.

Có khuôn mặt vẫn còn mở mắt.

Có khuôn mặt không ngừng rơi nước mắt.

Anh hai đứng im tại chỗ.

Một lúc lâu sau, anh mới nói: “Anh thật sự không muốn quay phim ở nơi này.”

Không ai cười.

Bởi vì cảnh tượng trước mặt quá lạnh gáy.

Dưới gốc cây lớn nhất có một tấm biển gỗ.

Vườn Mặt Người.

Bên dưới còn có một hàng chữ nhỏ.

“Mặt đẹp có giá, mặt thật vô giá.”

Sư phụ nhìn tấm biển, lạnh giọng nói: “Thương Cốt đúng là càng ngày càng biết làm ăn.”

Anh cả hỏi: “Những khuôn mặt này đều là người từng giao dịch?”

“Có người tự bán. Có người bị lừa bán. Có người bị người thân bán thay.” Sư phụ ngẩng đầu nhìn những khuôn mặt treo trên cây. “Nhưng chỉ cần mặt đã vào vườn, muốn lấy lại rất khó.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...