Tôi nhìn khuôn mặt gần nhất.
Đó là mặt một cô gái rất trẻ. Mắt cô ấy mở to, môi hơi hé, giống như trước khi bị treo lên vẫn còn đang cầu cứu. Khi tôi nhìn cô ấy, ngọc bội trước ngực hơi sáng. Không phải cộng hưởng Mệnh Đăng, mà là công đức trong người tôi bị oán khí chạm vào.
Tôi nghe thấy rất nhiều tiếng nói.
“Trả mặt cho tôi…”
“Tôi không bán…”
“Mẹ tôi bán tôi…”
“Tôi chỉ muốn đẹp hơn một chút…”
“Cứu tôi…”
Những âm thanh chồng lên nhau, khiến đầu tôi hơi đau.
Anh cả lập tức phát hiện, đưa tay che tai tôi. “Không nghe nữa.”
Tôi lắc đầu.
“Không sao.”
Tôi phải nghe.
Vì trong những tiếng cầu cứu đó, có một giọng trẻ con rất nhỏ đang gọi tôi.
“Chị…”
“Em ở đây…”
Tôi nhìn về phía sâu nhất của Vườn Mặt.
Ở đó có một chiếc lồng sắt treo dưới cây đen.
Trong lồng có một bé gái mặc váy trắng.
Không có mặt.
Bé gái ngồi co ro trong lồng, hai tay ôm đầu gối. Trên cổ nó có một sợi xích mỏng nối với thân cây. Mỗi khi gió thổi qua, những khuôn mặt trên cây khẽ đung đưa, sợi xích trên cổ nó cũng siết lại một chút.
Ngọc bội trước ngực tôi bỗng phát sáng đỏ nhạt.
Lần này không phải lạnh nữa.
Mà là đau.
Giống như có ai đó lấy kim châm vào tim tôi.
Tôi lập tức biết.
Đó là mảnh Mệnh Đăng thứ tư.
Anh cả cũng nhìn thấy bé gái không mặt. Anh ôm tôi chặt hơn, không để tôi lao tới.
Sư phụ trầm giọng nói: “Đừng vội. Vườn Mặt có người giữ.”
Ông vừa nói xong, tiếng kéo cắt vang lên từ sau một thân cây.
Rắc.
Rắc.
Rắc.
Một người đàn bà bước ra.
Bà ta mặc áo xám, tóc búi thấp, tay cầm một cây kéo rất dài. Khuôn mặt bà ta trắng nhợt, nhưng ngũ quan lại giống như được khâu từ nhiều người khác nhau. Mắt trái là mắt trẻ con, mắt phải là mắt người già. Nửa miệng trái đang cười, nửa miệng phải lại buồn bã rũ xuống.
Anh hai nhỏ giọng: “Mặt bà này ghép lỗi rồi.”
Người đàn bà lập tức nhìn sang anh.
Anh hai cứng người.
Sư phụ không nhịn được cười lạnh một tiếng.
Người đàn bà cầm kéo bước tới, giọng khàn khàn: “Khách tới Vườn Mặt, muốn xem mặt hay mua mặt?”
Sư phụ đáp: “Tìm mặt.”
Người đàn bà cười, nửa mặt trái vui vẻ, nửa mặt phải u ám. “Tìm mặt thì phải có giá. Tên người, ngày sinh, vật cũ. Ba thứ đủ một, có thể tìm. Ba thứ đủ hai, có thể xem. Ba thứ đủ ba, có thể mua.”
Anh ba lập tức nói: “Chúng tôi có ảnh.”
Người đàn bà nhìn tấm ảnh anh ba lấy ra.
Ảnh người phụ nữ áo đen bị xé mặt.
Khi thấy chiếc vòng ngọc trên tay người trong ảnh, kéo trong tay bà ta bỗng dừng lại.
Dù chỉ một cái khựng rất nhỏ, tôi vẫn thấy.
Bà ta biết người này.
Sư phụ cũng thấy.
Ông lạnh giọng hỏi: “Bà ta từng tới đây?”
Người đàn bà thu lại ánh mắt, nụ cười trên mặt méo mó hơn. “Khách tới chợ nhiều như vậy, ta sao nhớ hết?”
Tôi chỉ vào chiếc kéo trong tay bà ta. “Bà nói dối. Kéo của bà dừng rồi.”
Người đàn bà cúi đầu nhìn tôi.
Mắt trái trẻ con chớp một cái.
Mắt phải già nua lại nheo lại.
“Tiểu cô nương, ở Chợ Âm Dương, trẻ con quá thông minh không sống lâu đâu.”
Anh cả lạnh mặt.
“Đe dọa trẻ con Tần gia trước mặt chúng tôi, bà cũng sống không lâu.”
Không khí trong Vườn Mặt lập tức lạnh xuống.
Những khuôn mặt treo trên cây đồng loạt mở mắt.
Người đàn bà cầm kéo nhìn chúng tôi rất lâu, sau đó bỗng bật cười.
“Được. Tần gia. Thương Cốt đại nhân đã dặn, nếu tiểu tổ tông tới, có thể cho xem một lần. Nhưng quy tắc vẫn là quy tắc. Muốn xem mặt thật của người trong ảnh, cần trả giá.”
Tôi hỏi: “Giá gì?”
Bà ta chậm rãi giơ kéo lên, chỉ vào anh hai.
“Một khuôn mặt nổi tiếng.”
Anh hai lập tức lùi lại sau anh cả.
“Không bán!”
Người đàn bà lại chỉ anh cả.
“Một khuôn mặt quý tộc.”
Anh cả không hề động.
Cuối cùng, bà ta chỉ vào tôi.
“Một khuôn mặt mệnh đăng.”
Ngọc bội trước ngực tôi lạnh buốt.
Người đàn bà cười.
“Chọn đi.”
Tôi ghét nhất là bị người xấu bắt chọn.
Từ Quỷ Môn Quan tới Chợ Âm Dương, những thứ này dường như luôn thích đặt vài lựa chọn trước mặt người ta, rồi dùng vẻ mặt rất công bằng nói: chọn đi.
Nhưng sư phụ từng nói, nếu người xấu đưa cho mình hai cái hố, không cần suy nghĩ nên nhảy cái nào.
Cách tốt nhất là lấp cả hai.
Tôi nhìn người đàn bà cầm kéo, rất nghiêm túc nói: “Không chọn.”
Nụ cười trên mặt bà ta dừng lại.
Tôi nói tiếp: “Mặt của người Tần gia không bán. Mặt của ta càng không bán. Muốn xem thì xem, không xem thì ta tự tìm.”
Người đàn bà nhìn tôi như nghe thấy chuyện rất buồn cười. “Tự tìm? Tiểu cô nương, ngươi biết Vườn Mặt có bao nhiêu khuôn mặt không? Một vạn? Mười vạn? Hay nhiều hơn nữa? Có những khuôn mặt bị treo ở đây hàng trăm năm, chủ nhân đã quên mình từng trông như thế nào. Không có ta, ngươi tìm tới khi hồn tán cũng không tìm được.”
Tôi nhìn những khuôn mặt trên cây.
Đúng là rất nhiều.
Nhiều đến mức người thường chỉ nhìn một lúc đã hoa mắt.
Nhưng tôi không cần tìm bằng mắt.
Tôi có ngọc bội.
Có mảnh Mệnh Đăng trong người.
Người phụ nữ áo đen năm đó từng chạm vào tôi, từng tham gia tách mệnh tôi. Nếu khuôn mặt thật của bà ta ở đây, mệnh đăng chắc chắn sẽ có phản ứng.
Tôi nhắm mắt lại.
Chaporia
Bình Luận (0)