Tiếng gió trong Vườn Mặt biến mất.
Tiếng cười của người đàn bà cầm kéo cũng biến mất.
Tôi chỉ còn nghe thấy rất nhiều tiếng khóc.
Mỗi khuôn mặt đều có một tiếng.
Có tiếng khóc rất lớn.
Có tiếng khóc đã khàn.
Có tiếng khóc không còn sức.
Nhưng trong đó có một tiếng rất đặc biệt.
Không khóc.
Mà đang hát.
Một bài hát ru rất nhẹ.
“Ngủ đi, ngủ đi, đèn nhỏ đừng tắt…”
Tôi mở mắt.
Bài hát ấy tôi chưa từng nghe, nhưng ngọc bội trước ngực lại run lên rất mạnh.
Tôi quay đầu nhìn về phía tây của Vườn Mặt.
Trên một cây đen rất cao, giữa rất nhiều khuôn mặt khô héo, có một khuôn mặt phụ nữ đang nhắm mắt.
Khuôn mặt đó không đẹp nổi bật.
Thậm chí có chút tiều tụy.
Nhưng khi nhìn thấy nó, tôi lập tức cảm thấy lạnh.
Không phải lạnh như gặp quỷ.
Mà là lạnh như đêm mưa năm đó trên Hắc Hổ Sơn.
Tôi chỉ lên cây.
“Ở đó.”
Người đàn bà cầm kéo biến sắc.
Sư phụ lập tức nhìn theo.
Ánh mắt ông trầm xuống.
“Đúng là có khí tức của năm đó.”
Anh cả ôm tôi bước tới, nhưng cây đen bỗng động.
Những cành cây giống như cánh tay người, đồng loạt vươn xuống chặn đường chúng tôi. Trên cành, hàng trăm khuôn mặt mở miệng, phát ra tiếng gào thét.
“Không được lấy!”
“Mặt vào vườn, vườn giữ!”
“Muốn lấy mặt, phải trả mặt!”
Người đàn bà cầm kéo cười lạnh. “Tiểu cô nương, tìm được thì sao? Quy tắc Vườn Mặt không đổi. Muốn lấy mặt khỏi cây, phải treo một khuôn mặt khác lên thay.”
Anh hai giận dữ: “Quy tắc rác rưởi gì vậy?”
“Quy tắc của Thương Cốt đại nhân.” Người đàn bà nhìn anh hai, ánh mắt tham lam dừng trên khẩu trang của anh. “Nếu cậu không muốn dùng mặt mình, cũng có thể dùng mặt người khác. Chỉ cần là mặt người sống, cây đều nhận.”
Anh hai tức đến mức muốn mắng, nhưng anh nhớ sư phụ dặn không được đáp linh tinh, nên chỉ siết chặt gậy.
Tôi nhìn khuôn mặt phụ nữ trên cây.
Nó vẫn đang nhắm mắt hát.
“Ngủ đi, ngủ đi…”
Bài hát khiến đầu tôi đau.
Trước mắt tôi bỗng hiện lên một cảnh rất mờ.
Phòng sinh.
Ánh đèn trắng.
Mẹ nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt.
Một người phụ nữ mặc áo khoác đen cúi xuống bế tôi lên.
Trên tay bà ta có vòng ngọc.
Nhưng giọng hát ru lại không giống người xấu.
Nó rất buồn.
Rất đau.
Giống như bà ta vừa bế tôi vừa khóc.
Tôi mở mắt.
Không đúng.
Nếu người phụ nữ áo đen là kẻ hại tôi, vì sao trong ký ức lại có cảm giác ấy?
Có thể bà ta không tự nguyện.
Hoặc bà ta không phải chủ nhân thật của khuôn mặt đó.
Sư phụ dường như cũng nghĩ tới điều này. Ông thấp giọng nói: “Noãn Noãn, thử gọi bà ta.
”
Tôi gật đầu, nhìn khuôn mặt trên cây.
“Tần Nhã Lan.”
Không có phản ứng.
Tôi lại gọi: “Dì Tần?”
Vẫn không có phản ứng.
Người đàn bà cầm kéo cười khàn. “Vô dụng thôi. Mặt rời khỏi người quá lâu, đã quên tên mình rồi.”
Tôi không để ý bà ta.
Tôi nghĩ tới bài hát kia.
Ngủ đi, ngủ đi, đèn nhỏ đừng tắt.
Đèn nhỏ.
Tôi đặt tay lên ngọc bội.
Ánh sáng mệnh đăng phát ra rất nhẹ.
Tôi nhìn khuôn mặt trên cây, nói: “Đèn nhỏ chưa tắt.”
Bài hát dừng lại.
Khuôn mặt phụ nữ trên cây chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt ấy trống rỗng lúc đầu.
Sau đó dần có tiêu cự.
Bà ta nhìn tôi.
Nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.
“Tiểu… tiểu tiểu thư…”
Cả Vườn Mặt lập tức yên tĩnh.
Người đàn bà cầm kéo sắc mặt đại biến.
“Không thể nào. Mặt bị treo lên cây không thể tự tỉnh!”
Sư phụ cười lạnh. “Đó là ngươi chưa từng gặp Mệnh Đăng.”
Khuôn mặt phụ nữ trên cây run rẩy, giọng nói đứt quãng.
“Không… không được tin mặt… người bế cô đi… không phải ta…”
Tôi lập tức hỏi: “Vậy là ai?”
Cành cây đen bỗng siết chặt khuôn mặt bà ta.
Người đàn bà cầm kéo gào lên: “Câm miệng!”
Khuôn mặt phụ nữ đau đớn méo đi, nhưng vẫn cố nói tiếp.
“Bà ta lấy mặt ta… lấy vòng ngọc của ta… dùng thân phận của ta vào phòng sinh…”
Anh cả lập tức hỏi: “Bà ta là ai?”
Khuôn mặt phụ nữ khóc.
“Ta không thấy mặt thật… ta chỉ thấy…”
Cành cây siết mạnh hơn.
Bà ta hét lên.
“Sau gáy bà ta có một vết bớt hình con mắt!”
Ầm!
Cây mặt người rung chuyển dữ dội.
Người đàn bà cầm kéo hoàn toàn nổi giận. Bà ta vung kéo, cắt thẳng về phía khuôn mặt Tần Nhã Lan, rõ ràng muốn hủy chứng cứ.
Sư phụ lập tức ra tay.
Kiếm gỗ đào chém xuống, chặn kéo lại.
Tiểu Bạch gầm lên, lao tới cắn đứt một cành cây.
Anh cả đặt tôi xuống, đứng chắn trước người tôi. Anh hai vung gậy đánh chó, đánh bật mấy cành cây đang bò tới. Anh ba ném bột phát sáng ra, lập tức đánh dấu toàn bộ sợi chỉ đỏ nối giữa người đàn bà cầm kéo và cây mặt người.
Anh ba nói rất nhanh: “Bà ta không phải chủ vườn. Bà ta chỉ là người giữ kéo. Lõi điều khiển nằm dưới gốc cây.”
Tôi lập tức nhìn xuống.
Dưới gốc cây đen, chiếc lồng sắt nhốt bé gái không mặt đang rung lên.
Bé gái không mặt ngẩng đầu.
Dù không có mặt, tôi vẫn cảm nhận được nó đang khóc.
Nó giơ tay về phía tôi.
Ngọc bội trước ngực tôi nóng rực.
Mảnh Mệnh Đăng thứ tư không chỉ bị nhốt ở đây.
Nó còn bị dùng làm lõi nuôi Vườn Mặt.
Muốn lấy lại khuôn mặt Tần Nhã Lan, phải cứu bé gái không mặt trước.
Người đàn bà cầm kéo dường như nhận ra tôi đã hiểu. Bà ta cười the thé, nửa khuôn mặt già nua co giật dữ dội.
Chaporia
Bình Luận (0)