“Đúng vậy, mảnh đèn đó nuôi cả vườn. Ngươi cứu nó, toàn bộ mặt trên cây sẽ mục nát. Ngươi không cứu nó, nó sẽ tiếp tục đau. Chọn đi, tiểu tổ tông.”

Lại chọn.

Tôi nhìn bé gái trong lồng.

Rồi nhìn hàng nghìn khuôn mặt trên cây.

Lần này đúng là khó.

Nếu cứu mảnh Mệnh Đăng, những khuôn mặt bị treo có thể bị hủy.

Nếu không cứu, mảnh Mệnh Đăng sẽ bị hút tiếp.

Sư phụ nhìn tôi, không nói thay tôi.

Anh cả cũng không.

Tôi cúi đầu, im lặng một lúc.

Sau đó tôi hỏi người đàn bà cầm kéo: “Ai nói cứu nó thì mặt trên cây sẽ mục?”

Bà ta khựng lại.

Tôi nói tiếp: “Là ngươi nói. Người xấu nói, không tin.”

Anh hai lập tức hưng phấn. “Đúng! Không tin!”

Anh ba ánh mắt sáng lên. “Noãn Noãn, ý em là lõi nuôi cây và lõi giam mệnh đăng chưa chắc là một?”

Tôi gật đầu.

Tôi nhìn những sợi chỉ đỏ dưới gốc cây.

Có sợi nối với lồng sắt.

Có sợi nối xuống đất sâu hơn.

Nếu mảnh Mệnh Đăng là thứ duy trì cả vườn, dây phải nối toàn bộ về nó. Nhưng không phải. Có một sợi đen rất lớn cắm xuống dưới gốc cây, dẫn tới nơi khác.

Tôi chỉ sợi đen.

“Cây ăn mặt không phải nhờ nó. Cây ăn thứ kia.”

Sư phụ bật cười.

“Giỏi.”

Ông giơ kiếm gỗ đào.

“Vậy chém thứ kia.”

Người đàn bà cầm kéo biến sắc, lập tức lao tới ngăn cản. Nhưng lần này, anh cả nhanh hơn. Đồng tiền cổ bay ra, đánh trúng cổ tay bà ta. Kéo rơi xuống đất. Anh hai vung gậy bổ thêm một cái, đánh bà ta lăn ra xa.

“Dám bắt Noãn Noãn chọn, đánh!”

Tôi chạy tới lồng sắt.

Tiểu Bạch cắn đứt khóa.

Tôi đặt tay lên trán bé gái không mặt.

“Về nhà.”

Ánh sáng đỏ từ ngọc bội lan ra.

Bé gái không mặt run lên.

Thân thể nó hóa thành một điểm sáng đỏ, chậm rãi bay vào ngọc bội.

Cùng lúc đó, sư phụ chém xuống sợi đen dưới gốc cây.

Rắc.

Vườn Mặt Người phát ra tiếng gào thét.

Nhưng những khuôn mặt trên cây không mục nát.

Ngược lại, từng khuôn mặt bắt đầu mở mắt, thoát khỏi cành cây, hóa thành những luồng sáng nhạt bay lên.

Khuôn mặt Tần Nhã Lan rơi xuống.

Anh cả đưa tay bắt lấy, dùng phù vàng bọc lại.

Người đàn bà cầm kéo nhìn cảnh ấy, không thể tin nổi.

“Không thể nào… Thương Cốt đại nhân nói…”

Tôi nhìn bà ta.

“Ông ta lừa ngươi.”

Người đàn bà cứng lại.

Tôi nói: “Ngươi cũng là hàng hóa, không phải người giữ vườn.”

Bà ta cúi đầu nhìn khuôn mặt chắp vá của mình.

Lần đầu tiên, trong mắt trái trẻ con và mắt phải già nua cùng hiện lên nỗi sợ.

Mà ngay lúc đó, một tiếng cười trầm thấp vang lên từ sâu trong Vườn Mặt.

“Tiểu tổ tông.”

“Đập quầy của ta mà không trả tiền, không tốt đâu.”

Gió lạnh nổi lên.

Toàn bộ khuôn mặt còn sót lại trên cây đồng loạt quay về một hướng.

Trong bóng tối, một người đàn ông mặc trường bào đỏ sẫm chậm rãi bước ra.

Khuôn mặt hắn tuấn mỹ đến yêu dị.

Đôi mắt hẹp dài như mắt rắn.

Hắn nhìn tôi, mỉm cười.

“Cuối cùng cũng gặp mặt.”

“Ta là Thương Cốt.”

CHƯƠNG 6

Thương Cốt vừa xuất hiện, toàn bộ Vườn Mặt Người lập tức yên tĩnh.

Không phải kiểu yên tĩnh vì không có âm thanh, mà là tất cả âm thanh đều bị ép xuống dưới đất. Tiếng gió ngừng, tiếng cành cây va vào nhau ngừng, ngay cả những khuôn mặt vừa được giải thoát bay lên giữa không trung cũng khựng lại trong chớp mắt, như thể chỉ cần người đàn ông mặc trường bào đỏ sẫm kia không cho phép, chúng sẽ mãi mãi không thể rời khỏi nơi này.

Hắn đứng dưới gốc cây đen, tay áo dài rũ xuống, trên cổ tay đeo một chuỗi xương nhỏ được mài rất bóng. Mỗi viên xương đều khắc một khuôn mặt tí hon, có mặt cười, mặt khóc, mặt giận, mặt sợ. Khi hắn bước tới, chuỗi xương va vào nhau phát ra tiếng lách cách rất nhỏ, nghe giống tiếng răng người chạm vào nhau trong đêm lạnh.

Tôi không thích hắn.

Từ lần đầu nhìn thấy, tôi đã không thích.

Không phải chỉ vì hắn là Quỷ Chủ. Bạch Nhan đáng sợ, Thuế Quan lạnh lẽo, Kính Sinh quỷ dị, nhưng Thương Cốt lại khác. Ánh mắt hắn nhìn mọi người không giống nhìn kẻ địch, cũng không giống nhìn con mồi. Hắn nhìn chúng tôi như nhìn từng món hàng đã được định giá sẵn, từ mắt, da, xương, mặt, giọng nói cho tới mệnh số bên trong.

Hắn nhìn anh hai trước.

Nụ cười trên môi càng rõ hơn. “Ảnh đế Tần gia, mặt đẹp, giọng tốt, nhân khí cũng không tệ. Nếu đem treo ở phố chính, chắc chắn bán được giá cao.”

Anh hai vốn đang đứng chắn trước tôi, nghe vậy lập tức kéo khẩu trang lên cao hơn, chỉ lộ ra đôi mắt tràn đầy cảnh giác. “Không bán. Tôi có hợp đồng độc quyền với công ty rồi.”

Không khí vốn rất căng thẳng bỗng khựng lại một nhịp.

Ngay cả sư phụ cũng hơi nghiêng đầu nhìn anh.

Thương Cốt rõ ràng cũng không ngờ anh hai sẽ trả lời như vậy. Hắn im lặng vài giây, sau đó bật cười, tiếng cười trầm thấp vang dưới tán cây đen, khiến những khuôn mặt còn treo trên cành đồng loạt run lên.

“Thú vị. Người sống vào Chợ Âm Dương, kẻ thì sợ đến mất hồn, kẻ thì tham đến quên mạng. Người như ngươi lại còn nhớ tới hợp đồng công ty.”

Anh hai cứng cổ nói: “Tôi là nghệ sĩ chuyên nghiệp.”

Anh ba ở phía sau bình tĩnh bổ sung: “Cũng là người vừa run tay.”

Anh hai: “…”

Tôi rất muốn cười, nhưng cười không nổi.

Bởi vì Thương Cốt đã nhìn sang tôi.

Khoảnh khắc ánh mắt hắn rơi lên người tôi, ngọc bội trước ngực tôi lập tức nóng lên. Mảnh Mệnh Đăng vừa trở về còn chưa hoàn toàn hòa vào thân thể, lúc này giống như bị thứ gì đó nhìn chằm chằm, ánh sáng trong ngọc bội chập chờn bất ổn. Tôi nghe thấy tiếng khóc rất nhỏ của bé gái không mặt vang lên trong đầu mình. Nó không nói chuyện, nhưng tôi cảm nhận được nỗi sợ của nó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...