Nó từng bị nhốt ở đây rất lâu.

Lâu đến mức không còn mặt.

Lâu đến mức quên mất mình là một phần của tôi.

Thương Cốt nhìn ngọc bội, ánh mắt sáng lên một chút. “Mảnh đèn đó ở chỗ ta nhiều năm như vậy, ta nuôi nó rất cẩn thận. Tiểu tổ tông nói lấy là lấy, có phải hơi không nói đạo lý không?”

Tôi ôm chuông đồng, nhìn thẳng hắn. “Đó là của ta.”

“Vào tay ta thì là hàng của ta.” Hắn mỉm cười, giọng dịu dàng đến mức giống đang dỗ trẻ con. “Ở Chợ Âm Dương, chỉ cần được đặt lên quầy, mọi thứ đều có giá. Mặt người có giá, xương người có giá, mệnh đăng đương nhiên càng có giá. Ngươi muốn lấy lại đồ của mình cũng được, trả tiền.”

Sư phụ cười lạnh. “Thương Cốt, mấy trăm năm rồi ngươi vẫn không sửa được tật ăn cướp rồi bắt người ta trả tiền chuộc.”

Thương Cốt nhìn ông, nụ cười không đổi nhưng ánh mắt lạnh đi một chút. “Tần Huyền Cơ, ngươi còn dám bước vào chợ của ta, xem ra vết thương ở Quỷ Môn Quan vẫn chưa đủ nặng.”

Sư phụ thản nhiên đáp: “Nặng hay không, đánh thử sẽ biết.”

Không khí giữa hai người lập tức căng như dây đàn.

Người đàn bà cầm kéo nằm dưới đất lúc này mới run rẩy bò dậy. Khuôn mặt chắp vá của bà ta bị gậy của anh hai đánh lệch một chút, mắt trái trẻ con trượt xuống gần gò má, nửa miệng bên phải cũng rách ra, nhìn còn đáng sợ hơn trước. Bà ta quỳ xuống trước mặt Thương Cốt, giọng run rẩy: “Đại nhân, là bọn họ phá quy tắc, tự ý lấy hàng trong vườn, còn chém đứt rễ nuôi mặt…”

Thương Cốt không nhìn bà ta.

Hắn chỉ nhẹ nhàng phất tay.

Người đàn bà cầm kéo lập tức cứng đờ. Sau đó, từng đường chỉ đỏ từ dưới da bà ta chui ra, kéo căng khuôn mặt chắp vá ấy. Mắt trẻ con, mắt người già, nửa miệng cười, nửa miệng khóc, tất cả từng mảnh một bị bóc khỏi mặt bà ta như bóc lớp giấy dán tường.

Bà ta muốn hét, nhưng không phát ra tiếng.

Anh hai lập tức quay mặt đi.

Tôi cũng bị anh cả che mắt.

Nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng từng mảnh mặt bị xé xuống, rất nhẹ, rất lạnh.

Thương Cốt thở dài, giọng còn có vẻ tiếc nuối. “Hàng hóa mà không giữ được hàng, còn có mặt cáo trạng sao?”

Khi anh cả buông tay ra, người đàn bà cầm kéo đã biến mất.

Trên mặt đất chỉ còn một cây kéo dài và vài mảnh mặt mỏng như giấy. Những mảnh mặt ấy tự bay lên cây đen, treo lại giữa những cành cây còn sót lại.

Tôi nhìn Thương Cốt.

Tay cầm chuông đồng siết chặt.

Hắn thật sự xem tất cả là hàng hóa.

Ngay cả thuộc hạ của hắn cũng vậy.

Anh cả sắc mặt lạnh băng. “Ngươi muốn gì?”

Thương Cốt cười. “Nói chuyện với người thông minh đúng là dễ. Ta muốn giao dịch.”

Anh cả đáp rất nhanh: “Không giao dịch.”

“Đừng vội từ chối.” Thương Cốt nâng tay, cây đen phía sau bỗng tách ra, để lộ một chiếc hộp gỗ đặt trong hốc cây.

Hộp gỗ mở ra, bên trong là một khuôn mặt phụ nữ được đặt trên lớp vải đỏ. Khuôn mặt ấy hơi tiều tụy, hai mắt nhắm nghiền, khóe mắt còn vương nước mắt. Chính là khuôn mặt vừa hát ru trên cây.

Tần Nhã Lan.

Mẹ của nhánh phụ đã mất tích năm đó.

Thương Cốt dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lên mép hộp. “Các ngươi muốn khuôn mặt này, đúng không? Nó từng bị người ta bán vào chợ. Mặt ở đây, ký ức trong mặt cũng ở đây. Chỉ cần lấy được nó, các ngươi có thể biết đêm đó ai đã mượn mặt bà ta bước vào phòng sinh.”

Anh hai nghiến răng. “Lại dụ giao dịch.”

Thương Cốt mỉm cười. “Chợ mà. Không giao dịch thì làm sao gọi là chợ?”

Sư phụ lạnh giọng: “Khuôn mặt này đã tỉnh. Theo quy tắc cũ của Chợ Âm Dương, hàng hóa tự nhận chủ thì không còn thuộc về chủ quầy.”

Nụ cười trên mặt Thương Cốt nhạt đi một chút.

Anh ba lập tức thấp giọng nói: “Có quy tắc này?”

Sư phụ đáp: “Có. Nhưng lâu rồi không ai dám nhắc trước mặt hắn.”

Thương Cốt nhìn sư phụ rất lâu, rồi lại nhìn tôi. “Đúng là có quy tắc này. Nhưng mặt tự nhận chủ, không có nghĩa nó có thể rời chợ. Muốn rời chợ, cần có người bảo lãnh.”

Tôi hỏi: “Bảo lãnh là gì?”

Thương Cốt cúi đầu nhìn tôi, giọng rất nhẹ. “Rất đơn giản. Dùng một khuôn mặt khác đặt cọc. Trong vòng ba ngày, nếu khuôn mặt này không trả lại được nợ cũ, mặt đặt cọc sẽ thuộc về chợ.”

Anh hai lập tức lùi lại.

“Không đặt mặt tôi.”

Anh cả không nhìn anh, chỉ nói: “Không ai đặt mặt em.”

Anh hai thở phào, rồi lại thấy không đúng. “Nhưng mặt mọi người cũng không được.”

Tôi nhìn khuôn mặt Tần Nhã Lan trong hộp.

Bà ta vẫn nhắm mắt, nhưng nước mắt chảy xuống nhiều hơn.

Rõ ràng bà ta đang nghe.

Rõ ràng bà ta muốn rời khỏi đây.

Nhưng cái giá là một khuôn mặt khác.

Tôi bỗng hỏi: “Nợ cũ của bà ấy là gì?”

Thương Cốt nhướng mày.

“Nàng ta bán mặt.”

Tôi lắc đầu. “Không đúng. Bà ấy nói người khác lấy mặt bà ấy. Nếu không tự nguyện bán, nợ không nên tính lên bà ấy.”

Thương Cốt nhìn tôi.

Ánh mắt hắn cuối cùng không còn vẻ đùa cợt.

“Tiểu tổ tông, ngươi rất thích phá quy tắc của người khác.”

Tôi nghiêm túc đáp: “Vì quy tắc của các ngươi toàn bắt nạt người.”

Anh hai lập tức nhỏ giọng: “Nói hay.”

Anh ba cũng gật đầu. “Lập luận đơn giản nhưng chuẩn xác.”

Thương Cốt bật cười.

Nhưng lần này tiếng cười rất lạnh.

Hắn vung tay áo.

Cây mặt người phía sau bỗng rung chuyển dữ dội. Tất cả khuôn mặt còn treo trên cây đồng loạt mở mắt, nhìn về phía chúng tôi. Từng sợi chỉ đỏ từ thân cây bắn ra, quấn lấy hộp gỗ đựng mặt Tần Nhã Lan, kéo nó lên cao.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...