“Vậy chứng minh đi.” Thương Cốt chậm rãi nói, “Nếu các ngươi chứng minh được nàng ta không tự nguyện bán mặt, ta cho các ngươi mang mặt đi. Nếu không chứng minh được, mảnh Mệnh Đăng vừa lấy lại phải để lại đây.”

Ngọc bội trước ngực tôi nóng lên.

Mảnh đèn trong đó run rất nhẹ.

Thương Cốt nhìn tôi, nụ cười sâu thêm. “Tiểu tổ tông, lần này không phải ta ép ngươi chọn. Là ngươi tự muốn đòi công bằng cho nàng ta.”

Sư phụ lập tức muốn nói gì đó, nhưng tôi kéo tay áo ông.

Tôi nhìn Thương Cốt. “Chứng minh thế nào?”

Thương Cốt chỉ vào cây mặt người.

“Vào ký ức của khuôn mặt đó. Tìm khoảnh khắc giao dịch thành lập. Nếu nàng ta thật sự bị ép, khế mặt sẽ tự nứt. Nếu nàng ta tự nguyện…”

Hắn nhìn tôi, ánh mắt như rắn.

“Ngươi để lại mảnh đèn.”

Anh cả lạnh giọng: “Không được.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Anh cả, phải xem.”

Nếu không xem, chúng tôi sẽ không biết người năm đó mượn mặt Tần Nhã Lan là ai.

Nếu không biết, Kính Sinh vẫn có thể dùng khuôn mặt của người Tần gia lẩn trốn.

Sư phụ im lặng vài giây, cuối cùng thở dài.

“Ta đi cùng con.”

Thương Cốt cười. “Chỉ người có mệnh đăng mới vào được ký ức mặt. Người khác vào, mặt sẽ nát.”

Anh cả bước tới. “Vậy tôi đứng ngoài giữ khế.”

Anh ba lập tức nói: “Em cần ghi lại toàn bộ dao động. Nếu khế thay đổi, có thể bắt được điểm yếu.”

Anh hai nắm chặt gậy. “Anh canh cái con rắn đỏ này.”

Thương Cốt nhìn anh.

Anh hai lập tức bổ sung: “Ý tôi là vị đại nhân mặc áo đỏ.”

Tôi: “…”

Thương Cốt dường như thấy anh hai rất thú vị, không tức giận.

Tôi đi tới dưới gốc cây.

Khuôn mặt Tần Nhã Lan được hạ xuống trước mặt tôi.

Tôi đưa tay chạm nhẹ vào trán bà ta.

Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ Vườn Mặt biến mất.

Tôi rơi vào một màn đêm lạnh.

Bên tai vang lên tiếng mưa.

Và tiếng một người phụ nữ đang khóc.

CHƯƠNG 7

Tôi mở mắt trong một căn phòng rất tối.

Mưa đang đập lên cửa sổ.

Rèm trắng bị gió thổi tung, ánh đèn hành lang bên ngoài lúc sáng lúc tắt. Trong không khí có mùi thuốc sát trùng rất nồng, xen lẫn mùi máu nhạt và mùi hương an thần. Tôi nhận ra nơi này là bệnh viện.

Không phải hiện tại.

Là ký ức.

Tôi đang đứng trong ký ức của khuôn mặt Tần Nhã Lan.

Cảm giác này rất kỳ lạ. Tôi không có thân thể thật, nhưng vẫn có thể nhìn, nghe, cảm nhận. Trước mặt tôi, Tần Nhã Lan đang đứng trong phòng rửa tay dành cho người nhà sản phụ. Bà ta trẻ hơn trong ảnh rất nhiều, khuôn mặt tiều tụy, tóc hơi rối, áo khoác đen ướt một mảng vì mưa.

Trên cổ tay bà ta đúng là chiếc vòng ngọc kia.

Bà ta đang run.

Run rất dữ.

Trong gương trước mặt, khuôn mặt bà ta tái nhợt đến đáng sợ. Bà đưa tay ôm mặt mình, nước mắt chảy qua kẽ tay.

“Không được… không thể làm vậy…”

Bà ta lẩm bẩm, giọng nghẹn lại.

Tôi lập tức nhìn về phía gương.

Sư phụ nói không được soi gương, nhưng đây là ký ức, tôi không thể nhắm mắt bỏ qua manh mối.

Trong gương, sau lưng Tần Nhã Lan có một bóng người.

Một người phụ nữ mặc áo trắng.

Tóc dài, mặt mờ nhạt, nhìn không rõ ngũ quan.

Bóng người đó cúi xuống bên tai Tần Nhã Lan, giọng nhẹ như gió.

“Cô không làm thì con trai cô sẽ chết.”

Tần Nhã Lan bật khóc. “Nhưng đó là con của chị dâu tôi. Đứa bé vừa sinh ra, nó có tội gì?”

Bóng người áo trắng cười khẽ.

“Nó không có tội. Nhưng nó có mệnh. Mệnh của nó quá lớn, lớn đến mức chỉ cần lấy một chút cũng đủ cứu con trai cô. Cô không cần làm gì nhiều, chỉ cần mở cửa, bế nó ra ngoài. Sẽ có người tiếp ứng. Sau đó con trai cô sống, cô vẫn là người tốt trong mắt Tần gia.”

Tần Nhã Lan lắc đầu liên tục.

“Không… không được…”

Bóng người áo trắng đặt tay lên vai bà ta.

Khoảnh khắc đó, mặt gương bắt đầu biến đổi.

Trong gương xuất hiện một cậu bé nằm trên giường bệnh, sắc mặt xanh tím, hơi thở yếu đến gần như biến mất. Tần Nhã Lan nhìn thấy cậu bé, lập tức sụp xuống.

“Tiểu Duệ…”

Tôi biết cái tên này.

Anh ba từng nhắc trong danh sách nhánh phụ. Tần Duệ, con trai chú hai, từ nhỏ bệnh nặng, sau này nghe nói được đưa ra nước ngoài chữa bệnh, rất ít xuất hiện ở Tần gia.

Hóa ra năm đó Tần Nhã Lan bị uy hiếp bằng mạng con trai.

Bóng người áo trắng tiếp tục nói: “Chỉ cần một đêm. Đổi một đứa trẻ lấy con trai cô sống. Rất công bằng.”

Tôi siết chặt tay.

Không công bằng.

Không hề công bằng.

Tần Nhã Lan khóc rất lâu.

Cuối cùng, bà run rẩy hỏi: “Các người sẽ giết nó sao?”

Bóng người áo trắng cười.

“Không. Nó rất quý. Chúng ta không nỡ giết.”

Câu này càng đáng sợ hơn.

Tôi nhìn Tần Nhã Lan.

Bà ta ngẩng đầu, ánh mắt đầy đau khổ và tuyệt vọng. Tôi biết khoảnh khắc đó bà đã dao động.

Người xấu giỏi nhất là vậy.

Chúng không ép người ta bằng dao ngay từ đầu.

Chúng đặt thứ người ta sợ mất nhất trước mặt họ.

Sau đó nói, chỉ cần làm một chuyện thôi.

Chỉ một chuyện thôi.

Tần Nhã Lan run rẩy đứng dậy, đi ra khỏi phòng rửa tay. Nhưng vừa tới cửa, bà bỗng dừng lại.

“Không.” Bà nói rất khẽ, nhưng rất rõ. “Tôi không làm.”

Bóng người áo trắng im lặng.

Tần Nhã Lan lau nước mắt, bàn tay vẫn run nhưng giọng chắc hơn trước. “Tôi sẽ cầu xin nhà chính cứu Tiểu Duệ. Tôi sẽ nói hết với anh cả. Tôi không thể động vào đứa bé đó. Nó cũng là máu thịt Tần gia.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...