Tôi bỗng thở phào.
Bà ta không đồng ý.
Ít nhất khoảnh khắc này, bà ta không đồng ý.
Nhưng ký ức chưa kết thúc.
Bóng người áo trắng phía sau bà ta bỗng cười.
“Vậy tiếc quá.”
Tần Nhã Lan quay đầu.
Ngay giây tiếp theo, một bàn tay từ trong gương vươn ra, nắm lấy mặt bà ta.
Tôi lao tới theo bản năng, nhưng thân thể xuyên qua cả hai.
Đây là ký ức.
Tôi không thể thay đổi.
Tần Nhã Lan trợn to mắt, muốn hét nhưng không phát ra tiếng. Khuôn mặt bà ta bị kéo khỏi da thịt như một tấm mặt nạ, nhưng không có máu. Chỉ có nước mắt chảy xuống từ khuôn mặt bị tách ra, rơi vào khoảng không.
Bóng người áo trắng cầm lấy khuôn mặt của bà ta, nhẹ nhàng đắp lên mặt mình.
Chỉ trong nháy mắt, người phụ nữ áo trắng biến thành Tần Nhã Lan.
Giống hệt.
Từ mắt, mũi, miệng, biểu cảm, thậm chí cả giọng nói.
Tần Nhã Lan thật ngã xuống đất, mặt trống rỗng, chỉ còn bàn tay run rẩy bám lên nền gạch.
Người giả cúi xuống, tháo vòng ngọc trên tay bà, đeo lên tay mình.
“Không chịu tự nguyện bán mặt thì đành để ta lấy vậy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào người giả.
Khi bà ta cúi đầu đeo vòng, tóc sau gáy lệch sang một bên.
Tôi nhìn thấy.
Sau gáy bà ta có một vết bớt hình con mắt.
Giống hệt lời Tần Nhã Lan nói.
Người giả bước ra khỏi phòng rửa tay.
Hành lang bệnh viện rất yên tĩnh. Đèn trắng nhấp nháy. Bảo vệ đứng ở cuối hành lang nhìn thấy bà ta, không hề nghi ngờ.
Vì bà ta đang dùng mặt Tần Nhã Lan.
Bà ta đi thẳng tới phòng sinh.
Trong phòng, mẹ tôi vừa sinh xong, ý thức còn mơ hồ. Ba bị người của nhánh phụ gọi đi xử lý chuyện “khẩn cấp” ở tầng dưới. Bà ngoại và người giúp việc bị y tá giả dẫn sang phòng khác. Tất cả đều được sắp xếp rất chính xác.
Tôi nhìn thấy mình khi vừa sinh ra.
Nhỏ xíu.
Được đặt trong nôi giữ ấm.
Ngọc bội lúc đó chưa có, nhưng trên ngực tôi có một điểm sáng rất nhỏ.
Mệnh Đăng.
Người giả cúi xuống nhìn tôi.
Ánh mắt bà ta trở nên kỳ lạ.
Không phải tham lam như Thương Cốt.
Không lạnh như Thuế Quan.
Mà là một loại ghen ghét rất sâu.
“Dựa vào đâu?”
Bà ta nhẹ giọng nói.
“Dựa vào đâu ngươi vừa sinh ra đã là đèn?”
Tôi nghe mà toàn thân lạnh đi.
Bà ta không chỉ làm theo lệnh.
Bà ta hận tôi.
Một người phụ nữ áo đen khác xuất hiện ở cửa.
Lần này tôi nhận ra.
Ôn Dao.
Cô ta bước vào, nhìn người giả bằng mặt Tần Nhã Lan, giọng rất thấp: “Nhanh lên. Tần Huyền Cơ đã phát hiện dị động.”
Người giả cười lạnh. “Ông ta ở Hắc Hổ Sơn, đến không kịp.”
Ôn Dao nói: “Đừng xem thường ông ta.”
Người giả không nói nữa.
Bà ta bế tôi lên.
Khoảnh khắc bàn tay bà ta chạm vào tôi, mệnh đăng trong ngực tôi sáng mạnh. Bà ta đau đến khẽ rít một tiếng, sau đó lấy ra một con dao nhỏ bằng xương, đặt lên ngực tôi.
Tôi không nhìn tiếp được.
Nhưng không thể nhắm mắt.
Dao xương rạch xuống ánh sáng trên ngực tôi.
Không có máu.
Nhưng tôi nghe thấy tiếng thứ gì đó bị xé rời.
Đó là mệnh của tôi.
Tôi đau đến gần như không thở nổi, dù đây chỉ là ký ức.
Ôn Dao đứng bên cạnh, sắc mặt cũng thay đổi. “Đủ rồi. Tách quá nhiều nó sẽ chết.”
Người giả nói: “Không chết được. Nó là mệnh đăng.”
“Nhưng Tần Huyền Cơ cần nó sống.”
Người giả cuối cùng dừng tay.
Bà ta lấy ra một chiếc gương nhỏ, đưa mảnh sáng bị tách khỏi người tôi vào trong gương. Trong gương có tiếng trẻ con khóc.
Tôi lập tức hiểu.
Mảnh Mệnh Đăng bị đưa vào Chợ Âm Dương chính là từ lúc này.
Người giả bế tôi rời khỏi phòng sinh.
Ôn Dao đi theo sau.
Trước khi ra khỏi cửa, người giả bỗng quay đầu nhìn mẹ tôi trên giường bệnh.
Mẹ vẫn chưa tỉnh hẳn, nhưng như cảm nhận được điều gì, nước mắt chảy xuống khóe mắt.
Người giả nhìn bà, giọng rất nhẹ.
“Đừng trách ta.”
“Muốn trách thì trách con gái ngươi sinh ra không đúng lúc.”
Cửa phòng đóng lại.
Ký ức bắt đầu vỡ.
Tôi nghe thấy tiếng Tần Nhã Lan thật khóc trong phòng rửa tay.
Nghe thấy tiếng mình khóc trong hành lang.
Nghe thấy tiếng mưa đập vào cửa kính.
Cuối cùng, trước khi ký ức hoàn toàn tan biến, tôi nhìn thấy người giả tháo mặt Tần Nhã Lan xuống trong một căn phòng tối.
Dưới khuôn mặt ấy là một gương mặt mờ mịt.
Tôi vẫn không nhìn rõ.
Chỉ nhìn thấy vết bớt hình con mắt sau gáy.
Và một chiếc nhẫn bạc trên ngón tay bà ta.
Chiếc nhẫn khắc một chữ.
“Duệ.”
Tôi mở mắt.
Mình đã trở lại Vườn Mặt Người.
Anh cả đang ôm tôi, sắc mặt cực kỳ khó coi. Anh hai đứng bên cạnh, mắt đỏ lên vì tức. Anh ba nắm chặt thiết bị ghi hình, còn sư phụ nhìn tôi, ánh mắt vừa đau vừa lạnh.
Tôi khàn giọng nói: “Tần Nhã Lan không bán mặt.”
“Bà ấy bị lấy mặt.”
Khuôn mặt Tần Nhã Lan trong hộp gỗ bỗng nứt ra một đường.
Khế mặt bắt đầu vỡ.
Thương Cốt đứng dưới cây, nụ cười trên mặt cuối cùng biến mất.
Tôi nhìn hắn, từng chữ nói rõ:
“Trả mặt.”
CHƯƠNG 8
Hai chữ “trả mặt” vừa rơi xuống, cả Vườn Mặt Người lập tức rung chuyển.
Khuôn mặt Tần Nhã Lan trong hộp gỗ nứt ra từng đường rất nhỏ. Không phải kiểu sắp vỡ vụn, mà giống như có một lớp vỏ cũ đang bong ra khỏi bề mặt. Từ những vết nứt ấy, ánh sáng nhạt màu chảy ra, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào của người phụ nữ trong ký ức.
Chaporia
Bình Luận (0)