Bà ấy không tự nguyện bán mặt.

Khế mặt không thành.

Một khi khế không thành, theo quy tắc của Chợ Âm Dương, khuôn mặt đó không thể tiếp tục bị giữ làm hàng.

Nhưng Thương Cốt không phải loại người sẽ ngoan ngoãn trả đồ chỉ vì quy tắc.

Hắn đứng dưới tán cây đen, trường bào đỏ sẫm bị gió thổi tung lên. Những khuôn mặt còn treo trên cây đồng loạt mở mắt, hàng nghìn ánh nhìn dính chặt vào chúng tôi. Dưới ánh đèn trắng, nụ cười của Thương Cốt càng lúc càng nhạt.

“Tiểu tổ tông, ngươi thật sự khiến người ta bất ngờ. Ta vốn tưởng ngươi vào ký ức rồi sẽ chỉ thấy người phụ nữ kia bế ngươi đi, sau đó nổi giận, hận bà ta, tự tay xé nát khuôn mặt này. Không ngờ ngươi lại thấy được phần trước đó.”

Tôi đứng trong vòng bảo vệ của anh cả, ngực vẫn đau âm ỉ vì ký ức tách mệnh vừa rồi. Ngọc bội trước ngực đã khép thêm một vết nứt, nhưng mảnh Mệnh Đăng vừa trở về vẫn chưa ổn định. Nó giống một đứa trẻ bị nhốt quá lâu, vừa sợ vừa mệt, chỉ cần Thương Cốt nhìn thêm một chút là lại run lên.

Tôi nhìn hắn, nói: “Vì ngươi cố ý giấu.”

Thương Cốt bật cười. “Chợ chỉ bán hàng, không chịu trách nhiệm kể hết câu chuyện của hàng hóa. Người mua muốn biết bao nhiêu thì tự trả giá mà xem.”

Sư phụ cầm kiếm gỗ đào bước lên, giọng lạnh xuống: “Bớt ngụy biện. Khế mặt không thành, mặt phải trả.”

Thương Cốt nghiêng đầu nhìn ông. “Tần Huyền Cơ, ngươi vừa ra khỏi Quỷ Môn Quan đã vội tới phá chợ của ta. Không sợ vết thương trên vai nứt ra lần nữa sao?”

Sư phụ cười lạnh. “Nứt thì nứt. Đánh ngươi xong về khâu lại.”

Anh hai ở bên cạnh không nhịn được nhỏ giọng nói: “Lão tổ nói chuyện thật sự rất ngầu.”

Anh ba bình tĩnh đáp: “Nhưng về mặt y học, không khuyến khích.”

Tôi: “…”

Không khí căng như dây đàn vậy mà vẫn bị hai anh nói lệch đi một chút.

Thương Cốt liếc sang anh hai. Ánh mắt hắn dừng trên khẩu trang và chiếc mũ anh đội, nụ cười lại hiện lên. “Ảnh đế Tần gia, ngươi cứ che như vậy làm gì? Khuôn mặt càng sợ bị người khác nhìn thấy, càng chứng minh nó đáng giá.”

Anh hai lập tức lùi nửa bước, nhưng vẫn đứng chắn bên phải tôi. “Ngươi khỏi dụ. Mặt ta không bán, giọng ta không bán, tóc ta cũng không bán. Toàn bộ bản quyền thuộc về chính ta và công ty quản lý.”

Thương Cốt lần thứ hai bị anh hai làm cho im lặng.

Sư phụ dường như không nhịn được nữa, khóe miệng nhếch lên rất nhẹ.

Anh cả thì không cười. Anh nhìn chằm chằm vào hộp gỗ treo giữa những sợi chỉ đỏ, rồi thấp giọng nói với anh ba: “Có cách cắt dây không?”

Anh ba đã quan sát từ lúc tôi bước ra khỏi ký ức. Anh phóng to hình ảnh trên thiết bị, trên màn hình hiện ra những sợi chỉ đỏ chằng chịt giữa hộp gỗ, cây mặt người và mặt đất bên dưới.

“Có ba lớp. Lớp ngoài nối với cây, lớp giữa nối với người giữ vườn đã bị xử lý, lớp trong nối với thứ gì đó dưới đất. Khả năng cao là khế hàng hóa của Thương Cốt. Nếu cắt sai, khuôn mặt có thể bị kéo về sâu hơn.”

Tôi nhìn xuống gốc cây đen.

Dưới lớp đất đen có thứ gì đó đang đập.

Từng nhịp.

Từng nhịp.

Giống một trái tim rất lớn.

Không phải tim người.

Là tim của Vườn Mặt Người.

Tất cả khuôn mặt bị treo ở đây đều cung cấp oán khí cho nó. Mảnh Mệnh Đăng của tôi bị nhốt trong lồng sắt không phải lõi duy nhất, mà là chiếc đèn dùng để giữ những khuôn mặt không tan. Thương Cốt dùng mảnh đèn của tôi làm “đèn bảo quản” cho hàng hóa của hắn.

Nghĩ tới đây, tôi càng tức.

Tôi ngẩng đầu nhìn Thương Cốt. “Ngươi lấy mệnh của ta giữ hàng.”

Hắn mỉm cười. “Nói chính xác hơn, ta tận dụng thứ bị người khác gửi tới. Năm đó có người đem mảnh đèn này bán vào chợ. Ta trả giá rất cao.”

Sư phụ lạnh giọng: “Ai bán?”

Thương Cốt nhìn ông, ánh mắt đầy ý cười. “Câu này có giá khác.”

Tôi lập tức nói: “Không hỏi.”

Anh hai gật đầu thật mạnh. “Đúng, không hỏi. Hỏi là bị tính tiền.”

Anh ba nhìn tôi. “Nhưng thông tin này rất quan trọng.”

Tôi biết quan trọng.

Nhưng không thể để Thương Cốt dắt đi.

Chúng tôi vừa xem ký ức, đã biết người giả mặt Tần Nhã Lan tách mệnh tôi rồi giao một mảnh vào Chợ Âm Dương. Người đó sau gáy có vết bớt hình con mắt, trên tay đeo nhẫn bạc khắc chữ “Duệ”. Manh mối đã đủ để tra tiếp. Nếu bây giờ hỏi Thương Cốt, hắn sẽ dùng câu trả lời đổi thứ khác.

Tôi nhìn anh ba. “Về nhà tự tra.”

Anh ba im lặng một giây rồi gật đầu. “Được.”

Thương Cốt nhìn chúng tôi, tiếng cười trầm xuống. “Đúng là phiền phức. Một đứa không chịu hỏi, một đứa không chịu bán, một đứa không chịu tin, còn một lão già thì chỉ muốn đánh. Tần gia các ngươi vào chợ mà không giao dịch, thật sự rất mất lịch sự.”

Anh cả lạnh nhạt nói: “Chúng tôi tới đòi nợ.”

Nụ cười trên mặt Thương Cốt biến mất hoàn toàn.

Ngay giây tiếp theo, cây mặt người phía sau hắn bỗng vươn ra hàng nghìn cành đen. Mỗi cành đều treo một khuôn mặt đang mở to mắt. Những khuôn mặt ấy đồng loạt há miệng, phát ra tiếng thét chói tai.

Tiếng thét không nhắm vào tai.

Mà nhắm vào mặt.

Tôi cảm giác da mặt mình bỗng lạnh buốt, giống như có vô số ngón tay đang muốn luồn vào dưới da, tìm mép khuôn mặt rồi bóc ra. Anh cả lập tức ôm tôi vào lòng, dùng áo khoác che đầu tôi lại. Tiểu Hồ nhảy dựng lên, phun ra một luồng lửa xanh, đốt cháy mấy cành cây lao tới gần nhất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...