Một “Tần Noãn Noãn” giả.

Thương Cốt đứng sau cô bé giả, tay đặt trên vai nó, mỉm cười nhìn chúng tôi.

“Tiểu tổ tông, thử xem lần này người nhà ngươi có nhận ra không.”

Cô bé giả ngẩng đầu nhìn anh cả.

Nước mắt rơi xuống.

“Anh cả, con đau.”

Anh cả đứng yên tại chỗ.

Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

Tôi nhìn cô bé giả.

Nó có mặt của tôi.

Giọng của tôi.

Thậm chí trên người còn có một chút khí tức lấy từ lá phù sau tai tôi.

Thương Cốt không cần đánh ngay.

Hắn muốn thử người Tần gia.

Muốn xem giữa thật và giả, họ có dao động không.

Anh hai nhìn cô bé giả, sắc mặt trắng bệch. Nhưng lần này anh không mềm lòng như ở Lầu Đổi Mệnh. Anh nắm chặt gậy, giọng run nhưng rất chắc.

“Giả.”

Thương Cốt nhướng mày.

Anh ba cũng nhìn cô bé giả một lúc rồi nói: “Không có bóng công đức. Dao động mệnh đăng bằng không. Giả.”

Cuối cùng, cô bé giả nhìn anh cả.

Anh cả đi tới trước mặt nó.

Nó lập tức vươn tay muốn ôm anh.

“Anh cả…”

Anh cả lạnh nhạt cúi xuống, nhặt đồng tiền cổ dưới đất lên.

Sau đó dán thẳng lên trán nó.

“Em gái ta vừa rồi không gọi ta là anh cả để cầu cứu.”

Cô bé giả cứng đờ.

Anh cả nói tiếp: “Nó sẽ gọi ta đánh người xấu.”

Tôi: “…”

Đúng là rất hiểu tôi.

Cô bé giả hét lên, khuôn mặt bắt đầu tan chảy như sáp.

Thương Cốt nhìn cảnh ấy, nụ cười trên mặt nhạt đi từng chút.

Tôi ôm chuông đồng, nhìn hắn.

“Ngươi làm giả xấu quá.”

Anh hai lập tức bổ sung: “Đúng, không có linh hồn.”

Anh ba bình tĩnh: “Sản phẩm lỗi.”

Sư phụ cười lạnh: “Ta dạy đồ đệ ra sao, ngươi ghép mấy miếng da mặt cũng giả không được.”

Thương Cốt im lặng.

Sau đó hắn cười.

Lần này, tiếng cười rất thấp.

“Được.”

“Không hổ là Tần gia.”

Hắn lùi vào bóng tối, nhưng giọng nói vẫn vang khắp Vườn Mặt.

“Tiểu tổ tông, khuôn mặt của Tần Nhã Lan các ngươi mang đi được. Mảnh đèn cũng tạm thời cho ngươi giữ. Nhưng Chợ Âm Dương đã nhớ mặt ngươi rồi.”

“Lần sau gặp lại, ta sẽ tự tay định giá ngươi.”

Bóng tối tan đi.

Thương Cốt biến mất.

Vườn Mặt Người chỉ còn lại cây đen đổ nát và những khuôn mặt đang dần được giải thoát.

Tôi nhìn tấm ảnh trong tay.

Tần Nhã Lan trong ảnh đã nhắm mắt.

Nhưng trên mặt ảnh, bên dưới dòng nước mắt của bà ấy, chậm rãi hiện ra một hàng chữ.

“Tần Duệ đã trở về.”

“Nhưng nó không còn là con ta nữa.”

CHƯƠNG 9

Hàng chữ hiện ra trên tấm ảnh khiến tất cả mọi người đều im lặng.

“Tần Duệ đã trở về.”

“Nhưng nó không còn là con ta nữa.”

Tôi cầm tấm ảnh, đầu ngón tay hơi lạnh. Tần Nhã Lan trong ảnh đã nhắm mắt, nhưng nước mắt trên mặt vẫn chưa khô. Bà ấy giống như dùng chút sức cuối cùng còn sót lại trong khuôn mặt để nhắc chúng tôi một chuyện rất quan trọng.

Tần Duệ.

Đứa trẻ bệnh nặng nằm trên giường trong ký ức.

Người mà Tần Nhã Lan từng suýt vì cứu mà phạm sai lầm, cuối cùng lại từ chối bán tôi đi. Nhưng dù bà ấy không đồng ý, khuôn mặt của bà ấy vẫn bị cướp. Có người dùng mặt bà ấy, dùng vòng ngọc của bà ấy, dùng thân phận của bà ấy để bước vào phòng sinh, sau đó bế tôi rời khỏi mẹ.

Nếu Tần Duệ đã trở về, mà không còn là con bà ấy nữa, vậy người hiện tại ở nhánh phụ Tần gia rốt cuộc là ai?

Anh cả lấy tấm ảnh từ tay tôi, nhìn hàng chữ rất lâu. Sắc mặt anh không thay đổi nhiều, nhưng ánh mắt đã lạnh đến mức khiến người ta phát run. “Về nhà tra Tần Duệ.”

Anh ba lập tức mở thiết bị, nhưng màn hình chỉ hiện một mảng nhiễu đỏ. Chợ Âm Dương vẫn đang khóa tín hiệu. Anh thử thêm vài lần rồi đóng máy lại, giọng trầm xuống: “Không gửi được dữ liệu ra ngoài. Phải rời chợ trước.”

Sư phụ nhìn quanh Vườn Mặt Người.

Sau khi Thương Cốt biến mất, nơi này không còn yên tĩnh như lúc đầu. Cây đen bị chém đứt lõi khế, những khuôn mặt từng bị treo trên cành bắt đầu lần lượt rơi xuống. Có khuôn mặt hóa thành ánh sáng bay đi, có khuôn mặt tan thành tro, cũng có khuôn mặt rơi xuống đất rồi phát ra tiếng khóc rất khẽ. Đó là những người đã bị giữ quá lâu, ngay cả đường về cũng không còn tìm thấy.

Tôi nhìn mà lòng hơi nặng.

Mảnh Mệnh Đăng trong ngọc bội cũng run nhẹ.

Sư phụ đặt tay lên vai tôi. “Không thể cứu hết ngay bây giờ.”

Tôi gật đầu.

“Con biết.”

Nhưng biết vẫn khó chịu.

Sư phụ thở dài một tiếng, hiếm khi không mắng tôi. Ông lấy từ trong tay áo ra một lá phù xanh, ném lên không trung. Lá phù tự cháy, ánh lửa xanh nhạt lan ra quanh Vườn Mặt. Những khuôn mặt còn chút ý thức như cảm nhận được gì đó, đồng loạt quay về phía chúng tôi.

“Đường âm đã mở một đoạn. Ai còn nhớ tên mình thì tự đi. Ai không nhớ thì theo ánh lửa. Đi được tới đâu là tạo hóa của các ngươi.”

Giọng sư phụ không lớn, nhưng vừa dứt lời, cả khu vườn vang lên tiếng khóc.

Không phải tiếng khóc oán hận lúc trước.

Mà là tiếng khóc như người bị nhốt rất lâu cuối cùng nhìn thấy một khe cửa.

Tôi nhìn những khuôn mặt bay theo ánh lửa xanh, trong lòng nhẹ đi một chút.

Anh hai đứng bên cạnh, giọng nhỏ hơn bình thường: “Lão tổ, họ sẽ đi đâu?”

Sư phụ đáp: “Người còn sống thì mặt sẽ trở về mộng của họ, chưa chắc khôi phục hoàn toàn nhưng ít nhất không bị chợ ăn tiếp. Người đã chết thì đi nơi nên đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...