Anh hai im lặng một lát rồi nói: “Vậy cũng tốt.”

Anh ba ngẩng đầu nhìn cây đen đang khô héo. “Lõi của Vườn Mặt đã đứt, nhưng Thương Cốt không bị thương nặng. Hắn chủ động bỏ nơi này.”

Anh cả nhìn về hướng Thương Cốt biến mất. “Vì hắn đạt được mục đích.”

Tôi cũng nghĩ vậy.

Thương Cốt không thật sự muốn giữ chúng tôi ở Vườn Mặt. Hắn để chúng tôi nhìn thấy ký ức của Tần Nhã Lan, để chúng tôi biết chuyện Tần Duệ. Hắn còn tạo ra một Noãn Noãn giả để thử người Tần gia, nhưng khi thất bại, hắn rời đi rất nhanh.

Giống như hắn chỉ đang thả một mồi câu khác.

Sư phụ nói: “Quỷ Chủ không làm chuyện vô ích. Thương Cốt để các con mang mặt Tần Nhã Lan đi, nghĩa là mặt này ngoài việc chỉ ra Tần Duệ, còn có thể dẫn tới chuyện khác.”

Tôi cúi đầu nhìn tấm ảnh trong tay anh cả.

Tần Nhã Lan trong ảnh vẫn nhắm mắt.

Nhưng chiếc vòng ngọc trên cổ tay bà ấy bỗng phát ra ánh sáng rất nhạt.

Tôi chỉ vào đó. “Vòng sáng.”

Anh cả lập tức đưa ảnh lại gần.

Ánh sáng từ vòng ngọc trên ảnh ngưng tụ thành một đường chỉ xanh, chậm rãi kéo ra khỏi mặt ảnh, bay về phía ngoài Vườn Mặt.

Anh ba nói: “Nó đang dẫn đường.”

Anh hai lập tức cảnh giác. “Dẫn tới đâu? Không phải lại dẫn tới quầy của boss chứ?”

Sư phụ nhìn sợi chỉ xanh, ánh mắt hơi trầm. “Không phải Thương Cốt. Đây là khí tức của Tần Nhã Lan. Có lẽ bà ấy còn để lại thứ gì đó trong chợ.”

Tôi lập tức nói: “Đi xem.”

Anh cả không phản đối, chỉ cúi xuống chỉnh lại mũ cho tôi. “Đi sát anh.”

Tôi gật đầu.

Chúng tôi rời Vườn Mặt theo sợi chỉ xanh.

Bên ngoài khu vườn, chợ vẫn náo nhiệt như cũ, giống như trận biến động vừa rồi không hề ảnh hưởng tới nơi này. Các quầy hàng tiếp tục rao bán mắt, da, xương, giọng nói. Người mua vẫn mặc cả. Người bán vẫn mỉm cười. Chỉ có một vài ánh mắt lén nhìn chúng tôi rồi lập tức rụt về, rõ ràng đã biết chúng tôi vừa đập một góc Vườn Mặt của Thương Cốt.

Anh hai nắm chặt gậy đánh chó, nhỏ giọng nói: “Không biết có phải ảo giác không, anh cảm thấy bọn họ nhìn mình như nhìn khách hàng khó tính.”

Anh ba bình tĩnh đáp: “Anh vừa tham gia phá hủy tài sản của chủ chợ. Họ nhìn anh như nhìn rủi ro kinh doanh cũng hợp lý.”

Anh hai: “Anh không cần em giải thích.”

Sợi chỉ xanh dẫn chúng tôi đi qua Phố Mắt, Hẻm Da, rồi rẽ vào một con hẻm rất hẹp. Khác với những khu vực náo nhiệt bên ngoài, con hẻm này gần như không có người. Hai bên tường treo đầy mặt nạ vỡ, dưới đất phủ một lớp bụi trắng như phấn. Gió thổi qua, bụi bay lên, bám vào tay áo như tro xương.

Cuối hẻm có một cửa tiệm nhỏ.

Biển hiệu đã mục.

Trên đó viết ba chữ:

Tiệm Vá Mặt.

Anh hai đọc xong liền rùng mình.

“Chợ này có thể đừng đặt tên trực quan vậy không?”

Không ai trả lời.

Vì trong tiệm có ánh đèn.

Cửa tiệm khép hờ. Từ khe cửa truyền ra tiếng kim chỉ xuyên qua da thịt.

Từng tiếng.

Rất nhẹ.

Rất đều.

Sư phụ đi lên trước, đẩy cửa.

Trong tiệm, một bà lão tóc bạc đang ngồi bên ngọn đèn dầu. Trước mặt bà là một tấm da mặt đang khâu dở. Trên kệ xung quanh đặt rất nhiều hộp gỗ nhỏ, mỗi hộp dán tên một người.

Bà lão ngẩng đầu.

Trên mặt bà không có da.

Chỉ có một lớp vải trắng được khâu thành hình ngũ quan.

Bà nhìn thấy chúng tôi, kim trong tay khựng lại.

Sau đó, bà thở dài.

“Cuối cùng cũng tới.”

Tôi nhìn bà. “Bà biết chúng tôi sẽ tới?”

Bà lão không trả lời ngay.

Bà đặt kim xuống, chậm rãi lấy từ dưới bàn ra một hộp gỗ cũ.

Trên hộp dán một mảnh giấy vàng.

Giấy đã ố màu.

Nhưng chữ bên trên vẫn đọc được.

Tần Nhã Lan.

Anh cả lập tức bước lên.

Bà lão đẩy hộp về phía chúng tôi. “Bà ấy gửi ở chỗ ta trước khi mặt bị treo lên cây. Dặn rằng nếu có một ngày người Tần gia tìm tới, hãy giao thứ này cho đứa trẻ mang đèn.”

Tôi khựng lại.

“Bà ấy biết con sẽ tới?”

Bà lão lắc đầu. “Không. Bà ấy không biết. Nhưng bà ấy nói, đứa trẻ đó nếu còn sống, nhất định sẽ tìm về.”

Tôi nhìn hộp gỗ.

Trong lòng bỗng đau một chút.

Tần Nhã Lan từng bị cướp mặt, bị dùng thân phận để hại tôi, nhưng trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, bà ấy vẫn để lại thứ gì đó chờ tôi.

Sư phụ kiểm tra hộp một lần, xác nhận không có khế bẫy mới gật đầu.

Anh cả mở hộp.

Bên trong có một chiếc nhẫn bạc.

Chính là chiếc nhẫn tôi từng thấy trong ký ức.

Trên mặt nhẫn khắc một chữ:

Duệ.

Bên dưới nhẫn còn có một mảnh giấy nhỏ.

Anh cả mở ra.

Trên giấy là chữ viết run rẩy của Tần Nhã Lan.

“Nếu Tiểu Duệ còn sống, đừng tin nó.”

“Người mang thân thể con ta trở về không phải con ta.”

“Sau gáy nó cũng có con mắt.”

CHƯƠNG 10

Mảnh giấy của Tần Nhã Lan khiến căn tiệm Vá Mặt chìm vào im lặng rất lâu.

Tôi nhìn chiếc nhẫn bạc nằm trong hộp. Nó không sáng, cũng không có âm khí nặng. Chỉ là một chiếc nhẫn bình thường của người mẹ để lại cho con mình. Nhưng bây giờ nhìn nó, tôi lại cảm thấy lạnh hơn bất kỳ món pháp khí tà môn nào trong Chợ Âm Dương.

Tần Duệ không còn là Tần Duệ.

Sau gáy nó cũng có con mắt.

Nếu lời này là thật, vậy người đang ở nhánh phụ Tần gia có thể không phải cậu bé bệnh nặng năm đó. Hoặc nói đúng hơn, thân thể có thể vẫn là thân thể ấy, nhưng bên trong đã đổi thành thứ khác.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...