Anh ba lập tức chụp lại mảnh giấy và chiếc nhẫn bằng thiết bị riêng. Lần này hình ảnh không nhiễu quá nặng, có lẽ vì tiệm Vá Mặt không thuộc khu vực chính của Thương Cốt. Anh nhìn dữ liệu, giọng trầm xuống: “Chiếc nhẫn có khí tức huyết thống Tần gia rất yếu. Nếu dùng làm vật dẫn, về nhà có thể tra được Tần Duệ hiện tại.”
Anh cả gật đầu, cất nhẫn vào hộp phù. “Về nhà lập tức tra.”
Bà lão vá mặt nhìn chúng tôi, giọng rất khàn: “Nếu các vị muốn tìm người mang mặt giả, tốt nhất đừng chỉ nhìn mặt. Mặt có thể đổi, da có thể vá, giọng nói có thể mua. Nhưng có một thứ rất khó giấu.”
Tôi lập tức hỏi: “Là gì ạ?”
Bà lão chỉ vào sau gáy mình.
“Dấu cửa.”
Sư phụ nhíu mày. “Dấu cửa?”
Bà lão gật đầu, bàn tay khô gầy nhẹ nhàng vuốt qua lớp vải trắng trên mặt mình. “Người từng bị Kính Sinh đổi mặt hoặc mượn mặt, sau gáy thường để lại một dấu ấn. Có kẻ là con mắt, có kẻ là khe cửa, có kẻ là vết nứt hình gương. Người bình thường không thấy, nhưng mệnh đăng có thể thấy.”
Tôi lập tức hiểu.
Vì vậy trong ký ức, tôi thấy được vết bớt hình con mắt sau gáy người giả.
Không phải bớt thật.
Là dấu cửa.
Anh hai rùng mình. “Vậy sau này gặp người quen phải nhìn sau gáy à?”
Anh ba bình tĩnh đáp: “Có thể đưa vào quy trình kiểm tra an toàn của Tần gia.”
Anh hai quay sang nhìn anh. “Em nói nghiêm túc?”
Anh ba gật đầu. “Rất nghiêm túc.”
Tôi cảm thấy anh ba thật sự sẽ làm.
Bà lão vá mặt bỗng ho khan vài tiếng. Chiếc mặt vải trắng trên mặt bà rung nhẹ, một đường chỉ ở khóe miệng bung ra, lộ ra bên dưới một khoảng trống đen. Bà vội lấy kim khâu lại, động tác rất thành thạo, như đã làm chuyện này hàng nghìn lần.
Tôi nhìn bà, nhỏ giọng hỏi: “Mặt của bà cũng bị lấy sao?”
Bà lão khựng lại.
Một lúc lâu sau, bà mới cười khẽ. “Ta tự bán.”
Anh hai lập tức im lặng.
Bà lão nói rất bình thản, nhưng giọng lại có một loại buồn rất sâu. “Khi còn sống, ta là người vá mặt cho người chết. Con gái ta bị bệnh, ta không có tiền chữa. Có người dẫn ta vào Chợ Âm Dương, nói chỉ cần bán mặt là có thể đổi thuốc. Ta bán. Con gái ta uống thuốc xong sống thêm ba tháng, còn ta thì ở lại đây vá mặt cho người khác tới bây giờ.”
Tôi hỏi: “Bà hối hận không?”
Bà lão nhìn ngọn đèn dầu trên bàn.
“Ngày đầu tiên hối hận. Ngày thứ hai cũng hối hận. Sau đó lâu quá, không nhớ nổi mặt mình nữa, cũng không biết nên hối hận vì cái gì.”
Trong tiệm yên tĩnh.
Tôi không biết nên nói gì.
Có người bị lừa.
Có người bị ép.
Có người biết rõ giá vẫn bán.
Chợ Âm Dương đáng sợ ở chỗ đó. Nó không chỉ dùng ác ý.
Nó dùng cả tuyệt vọng, tiếc nuối và tình yêu để làm giao dịch. Người bán mặt cho con sống thêm ba tháng, người bán mắt để gặp người chết lần cuối, người bán giọng để đổi một lời yêu. Đúng sai có lúc rất rõ, nhưng đau khổ thì không bao giờ đơn giản.
Sư phụ nhìn bà lão, cuối cùng hỏi: “Bà muốn rời chợ không?”
Bà lão cười lắc đầu. “Rời không được. Mặt đã bán, tên cũng bán một nửa, đường về không nhận ta nữa. Nhưng nếu tiểu tổ tông thật sự muốn phá Chợ Âm Dương, sau này nhớ đốt tiệm này giúp ta.”
Tôi nhìn bà.
“Đốt xong bà sẽ đi được sao?”
“Có lẽ.” Bà lão cầm kim lên, tiếp tục khâu tấm da mặt trên bàn. “Hoặc có lẽ chỉ là đổi nơi vá mặt khác. Nhưng ở đây lâu quá, ta mệt rồi.”
Tôi gật đầu.
“Con nhớ.”
Bà lão nghe vậy, bàn tay run rất nhẹ.
Sau đó bà lấy từ dưới bàn ra thêm một thứ.
Một chiếc gương nhỏ đã vỡ một nửa.
Sư phụ lập tức cảnh giác. “Đã nói không được soi gương.”
Bà lão đặt gương úp xuống bàn. “Không phải để soi. Đây là mảnh gương Kính Sinh từng dùng để đổi mặt. Ta nhặt được sau khi người kia lấy mặt Tần Nhã Lan. Trong gương còn sót lại một chút khí tức của nó. Mang về, có thể tìm ra người bị nó mượn mặt gần đây nhất.”
Anh ba lập tức lấy hộp cách ly ra.
Bà lão lại nói: “Nhưng nhớ kỹ, gương này chỉ được mở dưới ánh sáng Mệnh Đăng. Nếu mở trong bóng tối, người trong gương sẽ mở mắt trước các vị.”
Câu này nghe rất đáng sợ.
Anh hai lập tức lùi xa khỏi chiếc gương.
“Anh không giữ cái đó đâu.”
Anh ba bình tĩnh cất gương vào hộp. “Em giữ.”
Anh hai nhìn anh bằng ánh mắt kính nể. “Em thật sự rất hợp làm hậu cần bắt quỷ.”
Anh ba: “Cảm ơn.”
Chúng tôi cất hộp gỗ và rời khỏi tiệm Vá Mặt.
Trước khi đi, tôi quay đầu nhìn bà lão.
Bà vẫn ngồi dưới đèn dầu, cúi đầu khâu một khuôn mặt không biết thuộc về ai. Ánh đèn hắt lên lớp vải trắng trên mặt bà, khiến những đường chỉ khâu trông giống vết nứt cũ. Không hiểu vì sao, tôi cảm thấy bà cũng đang khóc.
Nhưng bà không có mặt.
Nên không ai nhìn thấy nước mắt.
Ra khỏi hẻm, sợi chỉ xanh từ ảnh Tần Nhã Lan đã tan biến. Chúng tôi định tìm đường rời khỏi Chợ Âm Dương, nhưng vừa tới quảng trường trung tâm, tiếng trống bỗng vang lên.
Thùng.
Thùng.
Thùng.
Cả khu chợ đang náo nhiệt lập tức im lặng.
Tất cả người bán hàng đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía một tòa lầu cao ở cuối phố. Tòa lầu đó lúc chúng tôi vừa vào chưa xuất hiện. Bây giờ nó đứng sừng sững giữa màn sương, trên mái treo đầy đèn lồng nửa đỏ nửa trắng.
Trên biển lầu viết:
Lầu Định Giá.
Sư phụ sắc mặt thay đổi. “Không tốt. Thương Cốt mở lầu định giá.”
Chaporia
Bình Luận (0)