Anh cả hỏi: “Nghĩa là gì?”
Sư phụ kéo tôi ra sau lưng. “Nghĩa là hắn muốn định giá một người trước toàn chợ. Một khi giá thành, tất cả chủ quầy đều có quyền tranh mua.”
Anh hai lập tức hiểu ra, mặt trắng bệch. “Hắn muốn định giá Noãn Noãn?”
Không cần sư phụ trả lời.
Vì trên tòa lầu, một tấm rèm đỏ chậm rãi hạ xuống.
Trên rèm viết một hàng chữ vàng.
“Hôm nay định giá: Tần Noãn Noãn.”
Cả Chợ Âm Dương lập tức sôi trào.
Vô số ánh mắt tham lam, tò mò, thèm khát đồng loạt rơi lên người tôi.
Thương Cốt đứng trên tầng cao nhất của Lầu Định Giá, trường bào đỏ sẫm như máu khô. Hắn cúi đầu nhìn tôi, mỉm cười.
“Tiểu tổ tông, ngươi không giao dịch với ta.”
“Vậy ta để cả chợ giao dịch với ngươi.”
CHƯƠNG 11
Tấm rèm đỏ trên Lầu Định Giá vừa buông xuống, cả Chợ Âm Dương lập tức sôi trào như nước bị đun sôi.
Vô số ánh mắt rơi lên người tôi.
Có ánh mắt tham lam, có ánh mắt tò mò, có ánh mắt lạnh lẽo như đang cân đo từng phần cơ thể tôi. Tôi nghe thấy tiếng người bán hàng thì thầm với nhau. “Mệnh Đăng sống.” “Huyết mạch Tần gia.” “Đôi mắt âm dương.” “Da có công đức.” “Mặt trẻ con sạch sẽ.” “Nếu mua được một phần, đủ đổi vận cả đời.”
Anh cả lập tức bế tôi lên, dùng áo khoác che nửa người tôi lại. Anh hai đứng bên phải, cây gậy đánh chó nắm chặt trong tay. Anh ba đứng bên trái, một tay cầm hộp đựng gương vỡ, một tay nhanh chóng ghi lại biến động trong chợ. Sư phụ bước lên trước, kiếm gỗ đào trong tay phát ra ánh sáng vàng nhạt.
Trên Lầu Định Giá, Thương Cốt chống tay lên lan can, mỉm cười nhìn xuống. “Đừng căng thẳng như vậy. Chợ Âm Dương có quy tắc, hàng chưa định giá xong, không ai được động vào. Ta chỉ muốn để mọi người biết tiểu tổ tông Tần gia đáng giá bao nhiêu thôi.”
Tôi ló đầu khỏi áo khoác của anh cả, nghiêm túc nói: “Ta không phải hàng.”
Thương Cốt cười khẽ. “Ở chợ này, mọi thứ đều có thể trở thành hàng. Chỉ khác là có người biết giá của mình, có người không biết.”
Anh hai tức đến mức muốn mắng, nhưng nhớ lời sư phụ, cuối cùng chỉ nghiến răng nói nhỏ: “Đúng là đồ buôn người âm phủ.”
Sư phụ lạnh giọng: “Thương Cốt, ngươi dám định giá đồ đệ ta, vậy chuẩn bị đóng chợ đi.”
Thương Cốt không sợ. Hắn nâng tay, Lầu Định Giá bỗng sáng rực. Từng chiếc đèn lồng nửa đỏ nửa trắng bay lên, treo thành một vòng lớn trên không trung. Ánh sáng của chúng rơi xuống người tôi, khiến ngọc bội trước ngực nóng lên từng đợt.
Anh ba lập tức nói: “Ánh đèn đang quét khí tức của Noãn Noãn. Nó muốn định giá theo từng phần: mắt, mặt, mệnh, công đức, huyết thống.”
Sư phụ xoay kiếm gỗ đào, một đạo phù quang chém thẳng lên vòng đèn lồng.
Nhưng ánh sáng vừa chạm vào đèn, lập tức bị một lớp màng đỏ chặn lại.
Thương Cốt mỉm cười. “Đạo trưởng, trong lúc định giá, không được phá đèn. Quy tắc của chợ, ngươi biết mà.”
“Quy tắc của chợ không quản được Tần gia.” Anh cả lạnh nhạt nói.
Anh đưa tay lấy ba đồng tiền cổ ra, đặt vào lòng bàn tay tôi. “Noãn Noãn, giữ chặt.”
Tôi nghe lời nắm lấy đồng tiền. Đồng tiền cổ vừa chạm vào ngọc bội, ánh sáng vàng lập tức lan ra, bao phủ quanh tôi một lớp mỏng. Vòng đèn lồng trên không trung rung nhẹ, như bị nhiễu.
Thương Cốt nheo mắt.
Anh ba nhìn thấy cơ hội, lập tức lấy hộp đựng mảnh gương vỡ ra. “Noãn Noãn, dùng ánh sáng Mệnh Đăng chiếu vào gương. Nếu gương này còn khí tức Kính Sinh, có thể làm nhiễu hệ thống định giá của Thương Cốt.”
Sư phụ lập tức hiểu. “Đúng. Lầu Định Giá định giá bằng mặt thật. Kính Sinh chuyên tạo mặt giả. Hai thứ này xung đột.”
Tôi đặt ngọc bội sát hộp gương.
Anh ba hé hộp ra một khe rất nhỏ.
Ánh sáng từ ngọc bội chiếu vào mảnh gương vỡ.
Trong khoảnh khắc đó, mặt gương đen ngòm bỗng hiện lên một con mắt.
Con mắt kia mở ra, nhìn thẳng về phía tôi.
Tôi còn chưa kịp sợ, sư phụ đã giơ tay che trước mặt tôi. “Đừng nhìn.”
Nhưng ánh sáng Mệnh Đăng đã chạm vào gương.
Một tiếng nứt vang lên.
Trên Lầu Định Giá, tấm rèm đỏ đang hiện từng hàng chữ bỗng bắt đầu loạn.
“Mắt âm dương: vô giá.”
“Da công đức: vô giá.”
“Mệnh Đăng: vô…”
Chữ cuối chưa kịp hiện ra đã bị một nét mực đen gạch ngang. Sau đó, trên rèm đỏ xuất hiện vô số khuôn mặt chồng lên nhau. Có mặt tôi, mặt Tần Nhã Lan, mặt cô bé không mặt, mặt người phụ nữ áo trắng trong ký ức, và một khuôn mặt mờ nhạt không nhìn rõ ngũ quan.
Toàn bộ Chợ Âm Dương rơi vào hỗn loạn.
Có chủ quầy hét lên: “Không định được giá!”
“Không có mặt thật!”
“Mệnh bị che!”
Thương Cốt lần đầu tiên sa sầm mặt.
Tôi lập tức hiểu. Mệnh của tôi từng bị tách thành nhiều mảnh, mặt thật trong chợ cũng bị Kính Sinh làm nhiễu. Lầu Định Giá không thể xác định tôi là “hàng hóa” hoàn chỉnh.
Sư phụ cười lạnh. “Định giá không thành, theo quy tắc của ngươi, toàn chợ không được mua.”
Anh hai lập tức chỉ gậy lên lầu. “Nghe chưa? Hàng lỗi hệ thống rồi, không bán!”
Tôi kéo tay áo anh. “Anh hai, con không phải hàng lỗi.”
Anh hai lập tức sửa lời: “Ý anh là hệ thống của nó lỗi.”
Thương Cốt nhìn chúng tôi rất lâu.
Sau đó hắn bỗng bật cười.
“Được. Định giá không thành. Nhưng tiểu tổ tông, ngươi tưởng như vậy là có thể rời chợ sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)