Hắn vỗ tay một cái.

Toàn bộ đèn lồng trong chợ đồng loạt tắt.

Bóng tối tràn xuống.

Trong bóng tối, tôi nghe thấy vô số tiếng kéo mở ra.

Rắc.

Rắc.

Rắc.

Sư phụ sắc mặt thay đổi. “Đi! Hắn thả người săn mặt ra rồi!”

CHƯƠNG 12

Người săn mặt không có bước chân.

Chúng di chuyển trong bóng tối như từng tấm da mỏng trượt trên mặt đất.

Tôi nghe thấy tiếng kéo lách cách từ bốn phương tám hướng, rồi nhìn thấy dưới ánh sáng mỏng của ngọc bội, những bóng người cao gầy đang bao vây chúng tôi. Chúng mặc áo trắng, đầu cúi thấp, trên mặt đeo những tấm da chưa khô hẳn. Có tấm da là mặt người già, có tấm da là mặt trẻ con, có tấm còn đang chảy nước mắt.

Anh hai nhìn một cái, giọng lập tức run lên. “Đám này còn đáng sợ hơn nhân viên thu thuế.”

Anh ba bình tĩnh nói: “Vì chúng không cần giao dịch. Chúng là đội thu hồi hàng.”

Sư phụ giơ kiếm gỗ đào, kéo tôi về sau. “Chúng chuyên bắt người phá chợ. Đừng để kéo của chúng chạm vào mặt. Chạm một cái, mặt sẽ bị ghi dấu.”

Anh cả ôm tôi lùi sát vào tường, ánh mắt quét nhanh qua lối ra. “Đường nào?”

Tôi cúi đầu nhìn ngọc bội.

Sau khi Lầu Định Giá thất bại, ngọc bội không còn lạnh nữa mà bắt đầu nóng lên từng nhịp, như đang tìm đường. Tôi cảm nhận được mảnh Mệnh Đăng vừa trở về đang chỉ về một hướng rất yếu, không phải cửa vào ban đầu, mà là phía sau Lầu Xương.

“Bên kia.” Tôi chỉ về con hẻm phía trái. “Có lối ra.”

Sư phụ lập tức chém một kiếm mở đường. Ánh sáng vàng xé qua bóng tối, đánh bay ba người săn mặt lao tới gần nhất. Nhưng vết xiềng trên vai ông lại hiện lên, khiến động tác của ông chậm đi nửa nhịp.

Anh cả thấy vậy, lập tức ném đồng tiền cổ về phía trước. Đồng tiền xoay tròn, tạo thành một vòng sáng chặn đám săn mặt lại. Anh hai vung gậy đánh chó, vừa đánh vừa kéo tôi sát hơn vào người anh cả. Anh ba thì rải bột phát sáng thành từng đoạn đường, giúp chúng tôi không bị lạc trong bóng tối.

Người săn mặt càng lúc càng đông.

Chúng không nói chuyện, chỉ liên tục mở kéo.

Rắc.

Rắc.

Rắc.

Âm thanh ấy nghe lâu khiến da mặt tôi tê dại. Một người săn mặt lao từ trên mái xuống, kéo trong tay nhắm thẳng vào má tôi. Tiểu Hồ phun ra lửa xanh, đốt cháy tấm da trên mặt nó. Nó lập tức phát ra tiếng hét sắc nhọn, rơi xuống đất rồi tan thành một lớp da cháy.

Anh hai thấy vậy, mặt trắng bệch nhưng vẫn cố khen: “Tiểu Hồ giỏi quá. Lần này về anh mua xúc xích cho em.”

Tiểu Hồ quay đầu liếc anh, như muốn nói nó là hồ yêu chứ không phải chó.

Tôi ôm chuông đồng, lắc một tiếng.

Leng keng.

Tiếng chuông lan ra, khiến những người săn mặt gần nhất khựng lại.

Tôi lập tức nhìn thấy trên trán chúng đều có một sợi chỉ đỏ nối về phía Lầu Định Giá. Chúng không phải tự do hành động, mà đang bị Thương Cốt điều khiển.

“Chỉ đỏ!” tôi nói. “Cắt chỉ đỏ thì chúng dừng.”

Anh ba lập tức điều chỉnh thiết bị, ánh sáng phát ra từ đầu máy chiếu lên không trung, làm những sợi chỉ đỏ hiện rõ hơn. Anh cả ném đồng tiền cắt một mảng. Sư phụ vung kiếm chém thêm một mảng. Những người săn mặt bị cắt chỉ lập tức ngã xuống đất, tấm da trên mặt bong ra, lộ ra bên trong chỉ là khung xương giấy rỗng.

Thương Cốt đứng trên Lầu Định Giá, giọng hắn vọng xuống khắp chợ.

“Tiểu tổ tông, ngươi thật sự rất biết phá việc làm ăn của ta.”

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.

“Vì ngươi làm ăn xấu.”

Anh hai lập tức phụ họa: “Đúng, kinh doanh phi pháp!”

Anh ba bổ sung: “Còn lừa đảo, cưỡng ép giao dịch, xâm phạm thân thể.”

Sư phụ cười lạnh. “Nghe chưa? Tội trạng không ít.”

Thương Cốt không giận. Hắn chỉ cười, rồi búng tay.

Lần này, không phải người săn mặt lao tới.

Mà là những khuôn mặt treo trong đèn lồng trắng.

Từng chiếc đèn nứt ra, khuôn mặt bên trong bay xuống như lá rụng. Chúng không có thân thể, nhưng bay rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã phủ kín cả con hẻm. Mỗi khuôn mặt đều há miệng gọi tên chúng tôi.

“Tần Hoài Cẩn…”

“Tần Dạ…”

“Tần Mặc…”

“Tần Noãn Noãn…”

Lá phù sau tai tôi nóng lên.

Sư phụ hét: “Không đáp!”

Tôi lập tức bịt miệng mình.

Anh hai cũng tự bịt miệng, nhưng mắt vẫn trợn lên vì căng thẳng. Một khuôn mặt mang giọng fan nữ bay tới trước mặt anh, dịu dàng gọi: “Tần Dạ, em thích anh nhất…”

Anh hai suýt động lòng.

Anh ba lạnh lùng ném bột phát sáng vào khuôn mặt đó. “Fan thật không xuất hiện ở chợ quỷ.”

Anh hai lập tức tỉnh. “Có lý!”

Chúng tôi vừa đánh vừa chạy, cuối cùng cũng tới phía sau Lầu Xương.

Ở đó có một cánh cửa nhỏ màu xanh, trên cửa dán một tờ giấy cũ.

“Lối ra dành cho hàng hỏng.”

Anh hai đọc xong nghẹn lại. “Chúng ta phải đi cửa hàng hỏng à?”

Sư phụ đạp cửa. “Sống là được.”

Rất có lý.

Cửa mở ra.

Phía sau là một đường hầm hẹp tối đen.

Chúng tôi lao vào.

Nhưng ngay khi người cuối cùng là sư phụ bước qua, cửa xanh phía sau bỗng đóng sầm lại.

Tiếng kéo bên ngoài biến mất.

Bóng tối trong đường hầm yên tĩnh đến đáng sợ.

Tôi còn chưa kịp thở, phía trước đã vang lên một tiếng cười rất nhỏ.

Một giọng trẻ con nói:

“Chị ơi.”

“Chị lấy mặt về rồi.”

“Nhưng chị có biết ai đang dùng mặt của chị ở bên ngoài không?”

CHƯƠNG 13

Đường hầm sau Lầu Xương không có đèn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...