Chỉ có ánh sáng từ ngọc bội trước ngực tôi chiếu ra một vòng rất nhỏ. Bốn phía là tường đất ẩm ướt, trên tường có rất nhiều vết móng tay cào. Những vết cào ấy kéo dài về phía trước, giống như từng có rất nhiều người bị nhốt ở đây, cố gắng bò ra ngoài nhưng cuối cùng không thể.
Giọng trẻ con vừa vang lên không phải từ một hướng cố định.
Nó giống như phát ra từ trong tường, trong đất, trong cả ngọc bội.
Tôi ôm chuông đồng, cố giữ bình tĩnh. “Ai dùng mặt của ta?”
Không ai đáp.
Sư phụ cau mày. “Noãn Noãn, đừng nói chuyện với nó quá nhiều.”
Tôi gật đầu.
Nhưng giọng trẻ con lại cười.
“Không phải em hại chị. Em chỉ nhắc chị thôi. Chợ Âm Dương có thể bán mặt, nhưng có một loại mặt không cần mua.”
Anh ba thấp giọng hỏi: “Là gì?”
“Là mặt được người thân tự tay nhận nhầm.”
Câu này vừa rơi xuống, cả đường hầm bỗng sáng lên.
Trước mắt chúng tôi xuất hiện một cảnh tượng.
Không phải trong chợ.
Mà là Tần gia.
Phòng khách Tần gia sáng đèn, mẹ đang đứng trước cửa, vẻ mặt hoảng hốt. Ngoài cửa có một bé gái mặc váy trắng đang khóc. Bé gái ấy có mặt giống hệt tôi, trên người còn dính bùn, giọng nói run rẩy gọi mẹ.
“Mẹ, con về rồi.”
Mẹ trong ảo cảnh sững sờ.
Bà bước tới.
Tôi lập tức căng thẳng.
Dù biết là ảo cảnh, tôi vẫn thấy tim mình thắt lại.
Anh cả đứng bên cạnh tôi, giọng rất thấp: “Giả.”
Nhưng ảo cảnh vẫn tiếp tục.
Mẹ nhìn bé gái kia rất lâu, sau đó bỗng lùi lại một bước. Bà không ôm nó. Bà đưa tay lấy lá phù trên bàn, dán thẳng lên trán bé gái giả.
Bé gái hét lên.
Ảo cảnh vỡ vụn.
Tôi thở ra một hơi.
Giọng trẻ con trong tường im lặng vài giây, như không ngờ ảo cảnh đầu tiên thất bại nhanh như vậy.
Sau đó nó lại cười.
“Vậy nếu là ba thì sao?”
Ảo cảnh mới xuất hiện.
Ba đứng trong sân Tần gia, trước mặt cũng là bé gái giống tôi. Bé gái khóc đến khàn giọng, nói mình rất đau, nói anh cả không tin nó, nói nó thật sự là Noãn Noãn.
Ba nhìn nó.
Rất lâu.
Sau đó ông gọi bảo vệ.
“Bắt lại.”
Ảo cảnh lại vỡ.
Anh hai lập tức vỗ tay. “Ba ngầu!”
Giọng trẻ con bắt đầu lạnh đi. “Nếu là anh trai thì sao?”
Lần này ảo cảnh xuất hiện anh hai.
Bé gái giả nhào về phía anh, khóc gọi anh hai. Anh hai trong ảo cảnh hoảng đến mức suýt ngã, nhưng ngay khi bé gái sắp ôm lấy anh, anh bỗng giơ điện thoại lên.
“Khoan, em gái thật của tôi sẽ không gọi tôi bằng giọng đáng thương như vậy mà không bảo tôi đánh người xấu. Nói mật khẩu.”
Bé gái giả khựng lại.
Anh hai lập tức hét: “Giả! Bảo vệ!”
Ảo cảnh vỡ.
Anh hai ngoài đời lập tức thở phào. “May quá, anh trong ảo cảnh cũng thông minh.”
Anh ba bình tĩnh nói: “Chủ yếu là đã có kinh nghiệm.”
Giọng trẻ con hoàn toàn không cười nữa.
Trong đường hầm, những vết móng tay trên tường bắt đầu chảy máu đen. Một bóng người nhỏ xíu xuất hiện trước mặt chúng tôi. Nó không có mặt, nhưng trên trán có một vết nứt màu đỏ. Khí tức của nó rất giống mảnh Mệnh Đăng vừa trở về, nhưng yếu hơn nhiều.
Sư phụ nói: “Đây là tàn ảnh của mảnh đèn. Nó bị nhốt lâu, học được cách của Chợ Âm Dương.”
Tôi đi tới trước một bước.
Anh cả muốn kéo tôi lại, nhưng tôi lắc đầu.
Tôi nhìn bóng trẻ con không mặt. “Người nhà ta nhận ra ta.”
Nó đứng yên.
Rất lâu sau, nó khẽ hỏi: “Vì sao?”
Tôi suy nghĩ.
“Vì họ là người nhà.”
Nó lắc đầu, giọng bỗng nghẹn lại. “Nhưng có người nhà không nhận ra. Có người bán mặt con mình, có người dùng mặt con mình đổi tiền, có người nhìn thấy mặt giả đẹp hơn thì không cần mặt thật nữa.”
Tôi im lặng.
Tôi biết nó nói không sai.
Chợ Âm Dương có quá nhiều chuyện như vậy.
Nhưng tôi vẫn nói: “Đó là họ sai. Không phải ngươi sai.”
Bóng trẻ con không mặt run lên.
Tôi đưa tay ra. “Ngươi đã về với ta rồi. Không cần ở đây nữa.”
Nó lặng lẽ nhìn tôi bằng khuôn mặt trống rỗng.
Sau đó, thân thể nó hóa thành một điểm sáng nhỏ, bay vào ngọc bội. Ngọc bội ấm hơn một chút. Tiếng khóc trong đường hầm biến mất.
Nhưng khi ánh sáng tan đi, trên tường đất trước mặt hiện ra một hàng chữ do máu đen tạo thành.
“Tần Duệ đang ở nhà.”
“Đừng để nó soi gương.”
CHƯƠNG 14
Khi chúng tôi rời khỏi đường hầm, cánh cửa phía sau dẫn thẳng về tầng hầm Tần gia.
Không có nghi thức mở cửa.
Không có đèn lồng.
Không có lời tiễn khách.
Chỉ có một cơn gió lạnh đẩy chúng tôi ra ngoài, rồi bức tường tầng hầm khép lại như chưa từng mở ra.
Mẹ là người đầu tiên chạy tới.
Bà ôm chặt tôi, kiểm tra từ đầu tới chân, xác nhận mặt tôi còn nguyên, mắt còn nguyên, tóc còn nguyên mới thở phào. Nhưng khi nhìn thấy tấm ảnh Tần Nhã Lan đã khôi phục khuôn mặt, sắc mặt bà lập tức thay đổi.
“Là chị ấy.”
Tôi đưa ảnh cho mẹ.
Trong ảnh, Tần Nhã Lan vẫn nhắm mắt, nhưng gương mặt đã bình yên hơn rất nhiều. Mẹ nhìn ảnh rất lâu, nước mắt chậm rãi rơi xuống. “Năm đó chị ấy biến mất, nhánh phụ luôn nói chị ấy bỏ đi. Hóa ra chị ấy bị lấy mặt…”
Ba đứng bên cạnh, sắc mặt lạnh đến đáng sợ. “Tần Duệ đâu?”
Quản gia lập tức đáp: “Người của nhánh phụ vừa tới. Nói nghe tin nhà chính xảy ra chuyện nên đến thăm. Trong số đó có cậu Duệ.”
Cả phòng khách lập tức yên tĩnh.
Chaporia
Bình Luận (0)