Tới quá đúng lúc.

Đúng đến mức giống như đã chờ chúng tôi mang manh mối trở về.

Anh cả cởi áo khoác, che tấm ảnh trong tay mẹ lại. “Đừng để họ thấy chúng ta đã biết.”

Anh ba lập tức lấy hộp đựng chiếc nhẫn bạc ra. “Em cần một chút thời gian kiểm tra khí tức huyết thống.”

Sư phụ nhìn tôi. “Noãn Noãn, con có thể thấy dấu cửa sau gáy nó không?”

Tôi gật đầu.

“Nhưng phải nhìn gần.”

Anh hai lập tức nói: “Vậy lát nữa anh dụ nó quay lưng.”

Anh cả nhìn anh.

Anh hai hơi chột dạ. “Em diễn giỏi mà.”

Lần này không ai phản đối.

Vì anh hai đúng là diễn giỏi.

Mười phút sau, người nhánh phụ bước vào phòng khách.

Người tới không ít.

Chú hai, chú ba, vài người lớn tuổi của nhánh phụ, còn có một thanh niên ngồi xe lăn. Thanh niên kia khoảng hai mươi tuổi, sắc mặt tái nhợt, dáng người gầy yếu, nhưng khuôn mặt rất sạch sẽ, ánh mắt hiền lành. Anh ta mặc áo len trắng, trên chân phủ một tấm chăn mỏng, nhìn giống người bệnh lâu năm không ra ngoài.

Mẹ nhìn thấy anh ta, tay khẽ siết lại.

Tôi biết.

Đó là Tần Duệ.

Chú hai vừa vào đã thở dài. “Nghe nói nhà chính gần đây không yên ổn, chúng tôi lo lắng nên tới xem. Dù sao cũng là người một nhà.”

Anh hai đứng phía sau tôi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Người một nhà mà năm đó hại em gái tôi.”

Anh cả liếc anh.

Anh hai lập tức im.

Ba ngồi trên sofa, vẻ mặt không chút dao động. “Có lòng.”

Chú hai cười gượng.

Tần Duệ ngồi trên xe lăn, ánh mắt chậm rãi rơi xuống người tôi. Anh ta mỉm cười rất nhẹ.

“Đây là Noãn Noãn sao? Lần đầu gặp mặt, em đáng yêu hơn anh tưởng.”

Giọng anh ta rất dịu.

Dịu đến mức gần như không có sát thương.

Nhưng khi anh ta nhìn tôi, ngọc bội trước ngực tôi lạnh đi.

Tôi biết.

Có vấn đề.

Tôi ôm Tiểu Hồ, giả vờ sợ người lạ, rụt vào lòng mẹ. Anh hai lập tức bước lên, cười như một ảnh đế thật sự.

“Tần Duệ ca, lâu rồi không gặp. Nghe nói anh ở nước ngoài chữa bệnh, gần đây khỏe hơn chưa?”

Tần Duệ nhìn anh hai, nụ cười không đổi. “Tốt hơn nhiều rồi. Chỉ là chân vẫn không tiện.”

Anh hai đi vòng ra sau xe lăn như vô tình, vừa đẩy xe giúp anh ta vừa nói: “Không sao, để em giúp anh. Phòng khách nhà chính rộng lắm, nhưng mấy góc thảm hơi vướng.”

Anh hai đẩy xe.

Tần Duệ quay lưng về phía tôi trong một khoảnh khắc.

Tôi mở thiên nhãn.

Sau gáy Tần Duệ, dưới lớp tóc đen, có một dấu ấn rất nhạt.

Hình con mắt.

Con mắt đó đang nhắm.

Nhưng khi tôi nhìn nó, nó bỗng mở ra.

Tần Duệ lập tức quay đầu.

Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào tôi.

Nụ cười vẫn dịu dàng, nhưng trong mắt không còn chút bệnh yếu nào.

Tôi ôm chặt chuông đồng.

Tần Duệ khẽ nghiêng đầu, môi không động, nhưng giọng nói lại vang lên trong đầu tôi.

“Tiểu tổ tông.”

“Chị nhìn thấy rồi?”

CHƯƠNG 15

Tôi không trả lời Tần Duệ.

Không chỉ vì sư phụ dặn không được đáp lời linh tinh, mà vì giọng nói của anh ta trong đầu tôi mang theo một loại lực kéo rất lạ. Nó giống như sợi chỉ nhỏ muốn chui vào tai, chui vào mệnh, chui vào nơi sâu nhất trong ký ức để tìm xem tôi biết bao nhiêu.

Tôi cúi đầu, giả vờ ôm Tiểu Hồ.

Tiểu Hồ rất thông minh, lập tức kêu lên một tiếng yếu ớt như bị dọa. Mẹ tưởng tôi sợ thật, càng ôm chặt tôi hơn. Tần Duệ nhìn thấy cảnh ấy, nụ cười trên mặt dịu đi, như một người anh họ hiền lành không muốn làm em gái nhỏ hoảng sợ.

Nhưng dấu mắt sau gáy anh ta đã mở.

Tôi thấy rất rõ.

Sư phụ cũng thấy.

Ông đứng cạnh cửa, vẻ mặt vẫn lười biếng như thường ngày, nhưng tay phải đã đặt lên kiếm gỗ đào.

Chú hai hoàn toàn không nhận ra bầu không khí đã thay đổi. Ông ta còn đang than thở với ba về việc nhánh phụ gần đây bị ảnh hưởng bởi mấy chuyện của Tần thị, nói trong ngoài đều là người nhà, không nên xa cách. Ba nghe mà không biểu cảm, thỉnh thoảng đáp một câu rất nhạt.

Anh cả đứng cạnh sofa, ánh mắt dừng trên Tần Duệ.

Anh ba ở góc phòng đã mở hộp đựng chiếc nhẫn bạc. Thiết bị nhỏ của anh đặt bên cạnh, màn hình hiện lên hai đường dao động. Một đường thuộc về chiếc nhẫn, một đường thuộc về Tần Duệ. Ban đầu hai đường còn hơi trùng, chứng minh thân thể này đúng là có huyết thống liên quan tới Tần Nhã Lan. Nhưng rất nhanh, một đường dao động thứ ba xuất hiện.

Màu đen.

Không thuộc về người sống.

Anh ba ngẩng đầu, rất nhẹ gật đầu với anh cả.

Tần Duệ không còn là Tần Duệ.

Ít nhất không hoàn toàn.

Anh hai vẫn đứng sau xe lăn. Tôi thấy tay anh nắm gậy hơi run, nhưng anh vẫn không lùi. Anh là người ở gần Tần Duệ nhất lúc này. Nếu Tần Duệ động thủ, anh có thể sẽ gặp nguy hiểm đầu tiên.

Tôi nhíu mày.

Tần Duệ như cảm nhận được, lại nhìn tôi.

Giọng hắn vang lên lần nữa trong đầu tôi.

“Đừng lo, ta chưa định động vào anh trai chị. Dù sao gương mặt của anh ấy rất đáng giá, phá hỏng thì tiếc lắm.”

Tôi tức giận.

Nhưng vẫn không đáp.

Tần Duệ cười khẽ.

“Thông minh hơn ta tưởng. Xem ra Tần Huyền Cơ dạy chị rất kỹ.”

Sư phụ bỗng lên tiếng: “Tần Duệ.”

Tất cả người nhánh phụ đều nhìn sang.

Tần Duệ mỉm cười. “Lão tổ gọi con?”

Sư phụ đi tới trước mặt anh ta, từ trên cao nhìn xuống. “Ở nước ngoài chữa bệnh mấy năm, chữa ở đâu?”

Chú hai vội đáp thay: “Ở Đức, sau đó qua Thụy Sĩ. Hồ sơ bệnh án tôi đều có…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...