Sư phụ không nhìn chú hai.
Ông vẫn nhìn Tần Duệ.
“Ta hỏi nó.”
Tần Duệ ngẩng đầu, sắc mặt không đổi. “Con bệnh lâu quá, rất nhiều chuyện không nhớ rõ. Đều do ba sắp xếp.”
Chú hai lập tức thở dài. “Đứa nhỏ này chịu khổ nhiều rồi. Lão tổ, nó vừa về nước, thân thể còn yếu, nếu có gì thất lễ mong người đừng trách.”
Sư phụ cười.
Nhưng nụ cười ấy khiến tôi biết ông sắp đánh người.
“Thân thể yếu mà dám mang dấu cửa vào Tần gia, lá gan không nhỏ.”
Sắc mặt chú hai lập tức thay đổi. “Dấu cửa gì?”
Tần Duệ nụ cười cũng nhạt đi.
Trong khoảnh khắc ấy, con mắt sau gáy hắn mở to.
Toàn bộ gương trong biệt thự dù đã phủ vải đỏ vẫn đồng loạt rung lên.
Anh ba lập tức hô: “Không nhìn gương!”
Nhưng người nhánh phụ không kịp phản ứng.
Một người phụ nữ đứng gần hành lang vô thức quay đầu nhìn tấm vải đỏ đang rung. Vải đỏ đột nhiên rơi xuống, lộ ra mặt gương bên dưới. Trong gương không phản chiếu phòng khách, mà phản chiếu một khuôn mặt trắng bệch đang cười.
Người phụ nữ hét lên.
Ngay sau đó, khuôn mặt cô ta bắt đầu mờ đi.
Tần Duệ động thủ.
Không, thứ trong người Tần Duệ động thủ.
Sư phụ vung kiếm gỗ đào chém thẳng xuống sau gáy Tần Duệ. Nhưng xe lăn bỗng lùi lại nửa mét như có người kéo. Anh hai đứng sau lập tức vung gậy đánh chó, đập mạnh vào bánh xe. Xe lăn lệch sang một bên, Tần Duệ ngẩng đầu nhìn anh hai, ánh mắt lạnh buốt.
“Ngươi muốn chết?”
Anh hai sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn cứng cổ. “Ngươi mới muốn chết. Dám giả làm người Tần gia.”
Anh cả đã lao tới.
Đồng tiền cổ bay ra, dán lên tấm gương vừa mở, cắt đứt ánh nhìn trong gương. Người phụ nữ nhánh phụ ngã xuống đất, mặt dần khôi phục. Ba lập tức cho bảo vệ đưa toàn bộ người nhánh phụ ra khỏi phòng khách.
Chú hai hoảng loạn hét lên: “Các người làm gì con trai tôi? Tần Hoài Cẩn, các người điên rồi sao?”
Tần Duệ bỗng cười.
Hắn cúi đầu ho khan vài tiếng, trông yếu ớt đáng thương như thật. “Ba, con đau.”
Chú hai lập tức muốn lao tới.
Ba lạnh giọng: “Giữ ông ta lại.”
Bảo vệ giữ chú hai.
Chú hai giãy giụa, mắt đỏ lên. “Đó là con trai tôi!”
Sư phụ nhìn ông ta. “Con trai ông đã chết từ nhiều năm trước rồi.”
Chú hai cứng đờ.
Cả phòng khách im lặng.
Tần Duệ ngẩng đầu.
Nụ cười trên mặt cuối cùng biến mất.
“Đạo trưởng, nói vậy tàn nhẫn quá. Thân thể này còn sống, tim còn đập, máu còn chảy. Sao lại nói nó chết rồi?”
Sư phụ lạnh giọng: “Vì bên trong không phải nó.”
Tần Duệ chậm rãi ngồi thẳng người.
Khí chất bệnh yếu trên người hắn biến mất từng chút.
Giống như một lớp mặt nạ bị tháo xuống, người ngồi trên xe lăn vẫn là gương mặt ấy, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi.
Hắn nhìn tôi.
“Tiểu tổ tông, đáng tiếc. Ta vốn định ở lại Tần gia thêm vài ngày.”
Tôi hỏi: “Ngươi là Kính Sinh?”
Hắn bật cười.
“Ta không phải đại nhân. Ta chỉ là một chiếc gương nhỏ được ngài để lại trong thân thể này.”
Sư phụ nói: “Kính nô.”
Tần Duệ nghiêng đầu. “Đúng. Ta là kính nô. Nhưng một chiếc gương nhỏ cũng đủ khiến Tần gia các ngươi rối loạn rồi.”
Hắn giơ tay.
Tấm vải đỏ phủ trên tất cả gương trong biệt thự đồng loạt cháy lên.
Trong từng mặt gương, vô số khuôn mặt bắt đầu hiện ra.
Có mặt tôi.
Có mặt mẹ.
Có mặt anh cả.
Có mặt Tần Nhã Lan.
Có cả người phụ nữ có vết bớt hình con mắt sau gáy.
Kính nô cười nhẹ.
“Muốn biết mặt thật của chủ nhân ta sao?”
“Vậy nhìn vào gương đi.”
CHƯƠNG 16
Không ai nhìn vào gương.
Sư phụ vừa nghe thấy câu đó đã ném ra một xấp phù vàng. Phù giấy bay khắp phòng khách, dán lên từng mặt gương đang cháy. Ánh lửa đỏ bị ép xuống, nhưng khuôn mặt trong gương vẫn không biến mất hoàn toàn. Chúng chen chúc sau lớp phù, như những con cá bị nhốt sau băng mỏng, chỉ chờ một khe nứt để chui ra.
Tần Duệ, hoặc thứ đang dùng thân thể Tần Duệ, ngồi trên xe lăn cười rất nhẹ.
“Đừng căng thẳng. Ta chỉ muốn cho các vị xem sự thật.”
Sư phụ cầm kiếm gỗ đào bước tới. “Sự thật của Kính Sinh chỉ toàn hàng giả.”
Kính nô thở dài. “Đạo trưởng, người vẫn nóng tính như vậy. Năm đó nếu người chịu chậm một bước, đứa trẻ này đã không phải chịu nhiều đau đớn như thế.”
Sắc mặt sư phụ trong nháy mắt lạnh đến đáng sợ.
Tôi chưa từng thấy ánh mắt ấy của ông.
Lạnh.
Sắc.
Còn có sát ý rất rõ.
“Ngươi biết năm đó?”
Kính nô cười. “Ta ở trong thân thể Tần Duệ từ năm đó tới giờ, đương nhiên biết. Ta biết Tần Nhã Lan khóc đến ngất trong phòng rửa tay. Biết Ôn Dao bế đứa trẻ lên xe. Biết chủ nhân ta dùng dao xương tách mệnh đăng. Cũng biết…”
Hắn nhìn tôi.
“Đứa bé bị ném lên Hắc Hổ Sơn đã khóc bao lâu.”
Mẹ lập tức ôm chặt tôi.
Anh hai mắt đỏ lên, gần như muốn lao tới đánh hắn. Nhưng anh cả giữ vai anh lại.
“Đừng trúng kế.”
Kính nô rõ ràng đang cố chọc giận chúng tôi.
Nếu anh hai lao tới, gương trong phòng chắc chắn sẽ nhân cơ hội mở.
Anh ba cúi đầu nhìn thiết bị, giọng rất nhanh: “Dấu cửa sau gáy hắn là nguồn liên kết. Nếu cắt được dấu đó, kính nô sẽ bị ép khỏi thân thể Tần Duệ.”
Chú hai nghe thấy, cả người run lên. “Ép khỏi thân thể? Vậy Tiểu Duệ thì sao? Con tôi còn sống không?”
Không ai trả lời ngay.
Chaporia
Bình Luận (0)