Sư phụ nói, nhân quả không phải lúc nào cũng khiến người ta vui.

Có khi nó chỉ khiến người ta thấy trống rỗng.

Tấm ảnh Tần Nhã Lan trong tay tôi đã thay đổi.

Trong ảnh, bà không còn một mình nữa. Bên cạnh bà có bóng một cậu bé gầy yếu. Hai mẹ con nắm tay nhau, đứng trong ánh sáng rất mờ. Khuôn mặt bà vẫn còn nước mắt, nhưng khóe miệng hơi cong lên.

Tôi biết họ phải đi rồi.

Tần Nhã Lan nhìn tôi, môi khẽ động.

Lần này tôi nghe thấy giọng bà.

“Xin lỗi.”

Tôi lắc đầu.

“Người sai không phải dì.”

Bà khóc.

“Cảm ơn.”

Tấm ảnh bốc cháy từ mép giấy, nhưng ngọn lửa không nóng. Nó rất dịu, giống ánh nến tiễn đường. Khi ngọn lửa cháy hết, trong tay tôi chỉ còn một hạt sáng nhỏ màu đỏ.

Mảnh Mệnh Đăng thứ tư cuối cùng hoàn toàn hòa vào ngọc bội.

Ngọc bội khép thêm một đường nứt.

Cùng lúc đó, rất nhiều ký ức vụn vỡ ùa vào đầu tôi.

Đêm mưa.

Phòng sinh.

Người phụ nữ áo trắng có vết mắt sau gáy.

Ôn Dao.

Dao xương.

Gương nhỏ.

Một chiếc xe màu đen đậu sau bệnh viện.

Và trong xe, có một người đang ngồi.

Người đó mặc áo choàng đen, chỉ lộ ra bàn tay.

Trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn rất cũ, khắc ký hiệu của Tần gia.

Không phải nhánh phụ hiện tại.

Mà là ký hiệu trên bài vị tổ tiên trong từ đường.

Tôi mở mắt, thở hổn hển.

Anh cả lập tức đỡ lấy tôi. “Noãn Noãn?”

Tôi nhìn về phía từ đường.

Nơi đó bị phong kín, nhưng lúc này, từ hướng nhà cổ phía sau, một tiếng nứt rất nhẹ truyền tới.

Rắc.

Giống như có thứ gì đó dưới lòng đất vừa mở mắt.

Sư phụ sắc mặt thay đổi.

“Không tốt.”

Ba lập tức hỏi: “Từ đường?”

Sư phụ gật đầu. “Mảnh thứ tư về, trận dưới từ đường bị kích hoạt thêm một tầng.”

Ông cố chống gậy đứng dậy, sắc mặt nghiêm trọng. “Dưới từ đường rốt cuộc có gì?”

Sư phụ im lặng một lúc.

Sau đó nói: “Một cánh cửa.”

Mọi người đều đã đoán được.

Nhưng khi chính miệng sư phụ nói ra, không khí vẫn nặng xuống.

“Cửa Hắc Uyên?” anh ba hỏi.

“Không phải cửa chính.” Sư phụ nhìn tôi. “Là cửa phụ. Năm đó tổ tiên Tần gia dùng huyết mạch trấn một khe nứt của Hắc Uyên. Mệnh Đăng của Noãn Noãn có thể mở nó, nhưng cũng có thể đóng nó. Đây là lý do bọn chúng muốn tách mệnh con bé. Một mệnh đăng hoàn chỉnh trong tay Tần gia là khóa. Nhưng nếu bị chia ra, từng mảnh đều có thể bị dùng làm chìa.”

Tôi cúi đầu nhìn ngọc bội.

Bốn mảnh đã về.

Còn ba mảnh nữa.

Nếu lấy lại đủ, tôi mạnh hơn.

Nhưng cửa cũng gần mở hơn.

Anh hai nhịn không được nói: “Vậy chẳng lẽ không lấy nữa?”

Sư phụ lắc đầu. “Không lấy càng nguy hiểm. Mảnh đèn ở ngoài càng lâu càng dễ bị Quỷ Chủ dùng. Lấy về thì ít nhất còn ở trong tay Noãn Noãn.

Anh cả bình tĩnh nói: “Vậy lấy tiếp.”

Mẹ nhìn anh, rồi nhìn tôi, mắt đỏ lên.

Ba đặt tay lên vai bà.

Không ai nói chuyện một lúc.

Đúng lúc ấy, anh ba nhận được tín hiệu trở lại. Điện thoại và máy tính của anh đồng loạt sáng lên. Dữ liệu bị chặn trong Chợ Âm Dương cuối cùng gửi ra ngoài. Nhưng cùng lúc, một email không rõ nguồn cũng xuất hiện trong hộp thư bảo mật của anh.

Anh ba mở ra.

Bên trong không có chữ.

Chỉ có một file ảnh.

Ảnh chụp một rạp hát cũ.

Sân khấu phủ bụi.

Ghế khán giả trống rỗng.

Giữa sân khấu có treo một chiếc mặt nạ cười.

Dưới ảnh viết một hàng chữ:

“Muốn biết người đeo nhẫn Tần gia là ai, hãy đến Nhà Hát Vô Thanh.”

Anh hai nhìn ảnh, sắc mặt lập tức khó coi.

“Nhà hát?”

Tôi nhìn chiếc mặt nạ cười trên sân khấu.

Không hiểu vì sao, tôi cảm thấy nó cũng đang nhìn mình.

Sư phụ chậm rãi nói: “Đó là địa bàn của Quỷ Chủ thứ tư.”

Anh ba hỏi: “Tên?”

Sư phụ đáp: “Vô Thanh.”

“Thứ nó lấy không phải mặt.”

“Mà là giọng nói và vai diễn.”

Tôi ôm chuông đồng.

Bên ngoài trời đã gần sáng.

Nhưng trong lòng tôi lại biết rất rõ.

Chuyện này chưa kết thúc.

Người đeo nhẫn Tần gia trong chiếc xe năm đó.

Kính Sinh.

Ôn Dao.

Thương Cốt.

Và cánh cửa dưới từ đường.

Tất cả chỉ mới lộ ra một góc.

CHƯƠNG 18

Ba ngày sau, Tần gia xử lý xong chuyện của nhánh phụ.

Chú hai tự mình mang Tần Duệ rời khỏi nhà chính. Trước khi đi, ông ta quỳ trước cửa từ đường rất lâu. Không ai biết ông ta cầu xin tổ tiên điều gì. Nhưng khi ông đứng dậy, tóc ông đã bạc đi rất nhiều.

Sư phụ nói, đó là nhân quả phản lại.

Năm đó nhánh phụ giấu chuyện Tần Nhã Lan mất tích, đổi lấy mấy năm bình yên giả tạo. Bây giờ bình yên ấy nát rồi, ai từng im lặng đều phải trả giá.

Những người khác của nhánh phụ cũng bị ba và anh cả tra lại từng người. Ai từng tham gia che giấu bệnh tình Tần Duệ, ai từng có mặt ở bệnh viện, ai từng nhận tiền lạ sau đêm tôi mất tích, tất cả đều bị lôi ra. Có người khóc lóc nói mình không biết. Có người nói chỉ làm theo lệnh. Có người nói chuyện đã qua hơn bốn năm, không nên truy cứu nữa.

Anh cả chỉ nói một câu.

“Noãn Noãn khi đó mới sinh ra.”

Không ai dám nói thêm.

Tôi đứng sau cửa, nghe thấy câu ấy, bỗng thấy mắt hơi nóng.

Anh cả bình thường không nói nhiều.

Nhưng anh luôn nhớ.

Nhớ tôi lúc đó chỉ là một đứa trẻ mới sinh.

Nhớ những người kia không có tư cách nói “bỏ qua”.

Tấm ảnh Tần Nhã Lan đã cháy hết, nhưng chiếc nhẫn bạc của bà được đặt vào từ đường. Sư phụ làm một trận nhỏ, đưa phần tàn hồn mẹ con họ rời khỏi Tần gia. Trước khi ánh sáng tan đi, tôi nghe thấy một giọng phụ nữ rất nhẹ nói cảm ơn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...