Tôi nghĩ, lần này bà ấy thật sự được tự do rồi.

Còn Chợ Âm Dương, sau khi Vườn Mặt bị phá một phần, những vụ mất mặt ngoài nhân gian giảm xuống rõ rệt. Nhưng sư phụ nói Thương Cốt chưa bị thương tới gốc. Hắn là Quỷ Chủ thứ ba, không thể vì mất một khu vườn mà biến mất. Ngược lại, hắn đã nhớ tôi.

Anh hai nghe vậy, lập tức ôm mặt. “Hắn nhớ Noãn Noãn thì thôi, đừng nhớ mặt con.”

Anh ba bình tĩnh nói: “Khả năng hắn cũng nhớ anh. Anh đã nhiều lần xúc phạm mô hình kinh doanh của hắn.”

Anh hai: “Em có thể đừng nhắc không?”

Tôi dán một lá bùa nhỏ lên khẩu trang của anh hai. “Không sao. Lần sau hắn tới, con đánh.”

Anh hai lập tức cảm động. “Em gái anh tốt nhất.”

Sư phụ ngồi bên cạnh uống trà, hừ một tiếng. “Đánh thì đánh, nhưng cũng phải luyện thêm. Con mới lấy về bốn mảnh mệnh đăng, lực chưa ổn. Từ hôm nay, mỗi sáng dậy sớm một canh giờ luyện chuông.”

Tôi lập tức cứng người.

“Một canh giờ ạ?”

Sư phụ nhìn tôi. “Không muốn?”

Tôi suy nghĩ.

Muốn đánh người xấu.

Nhưng không muốn dậy sớm.

Cuối cùng tôi nhỏ giọng hỏi: “Luyện xong có bánh không ạ?”

Mẹ ở bên cạnh lập tức nói: “Có.”

Tôi gật đầu. “Vậy luyện.”

Sư phụ: “…”

Anh hai cười đến mức nằm bò ra sofa.

Cuộc sống Tần gia dường như tạm thời trở lại bình thường.

Nhưng chỉ là dường như.

Vì đêm thứ ba, từ đường lại xảy ra chuyện.

Lần này không phải gương nứt.

Mà là bài vị tổ tiên rung lên.

Khi chúng tôi chạy tới, tất cả bài vị trên bàn thờ đều nghiêng về cùng một hướng. Ở chính giữa từ đường, nền gạch xuất hiện một vết nứt rất mảnh. Từ khe nứt ấy, có tiếng hát truyền ra.

Không phải tiếng khóc.

Không phải tiếng cười.

Mà là tiếng người hát hí.

Giọng hát rất nhẹ, gần như không nghe rõ lời, nhưng khiến người ta lạnh sống lưng. Càng nghe, tôi càng cảm thấy cổ họng mình khô lại, như có ai đó đang lấy mất giọng nói.

Anh hai là người phản ứng mạnh nhất.

Anh vốn là diễn viên, giọng nói rất quan trọng. Tiếng hát kia vừa vang lên, sắc mặt anh đã trắng đi, một tay ôm cổ.

“Không ổn… cổ họng anh đau.”

Sư phụ lập tức dán phù lên cổ anh.

“Đừng phát ra tiếng.”

Anh hai gật đầu ngay.

Tôi nhìn khe nứt dưới đất.

Trong khe nứt, một tấm vé màu đen chậm rãi trồi lên.

Anh cả dùng phù gắp nó ra.

Tấm vé giống vé xem kịch cũ, mép giấy đã mục. Trên đó viết:

“Nhà Hát Vô Thanh.”

“Mời ảnh đế Tần Dạ lên sân khấu.”

Cả từ đường im lặng.

Anh hai chỉ vào mình, vẻ mặt không thể tin nổi, nhưng vì bị sư phụ dặn không được phát ra tiếng nên không dám nói.

Tôi nhìn tấm vé.

Sau đó nhìn anh hai.

Lần này, người bị nhắm không phải tôi.

Là anh hai.

Trên mặt vé, hàng chữ thứ hai chậm rãi hiện ra.

“Vai diễn đã định.”

“Không lên sân khấu, mất giọng.”

“Lên sân khấu, mất mạng.”

Tôi siết chặt chuông đồng.

Sư phụ sắc mặt lạnh xuống.

Anh cả nắm tấm vé, ánh mắt trầm như nước.

Anh ba lập tức ghi lại toàn bộ chữ trên vé.

Anh hai đứng yên rất lâu, cuối cùng run rẩy giơ điện thoại lên gõ một dòng chữ cho chúng tôi xem.

“Em gái, lần này anh có thể xin nghỉ phép không?”

Tôi nhìn anh.

Sau đó lắc đầu.

“Không được.”

Anh hai đau khổ nhắm mắt.

Tôi kéo tay áo anh, nghiêm túc nói tiếp:

“Nhưng con đi cùng anh.”

Anh hai mở mắt.

Rồi cúi xuống ôm tôi thật chặt.

Từ khe nứt dưới từ đường, tiếng hát hí càng lúc càng rõ.

Trong tiếng hát ấy, tôi nghe thấy một giọng nói rất nhỏ.

Giống như có ai đó đang cười sau màn sân khấu.

“Vở diễn mở màn.”

“Khách đã vào chỗ.”

“Ảnh đế Tần gia, đến lượt ngươi rồi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...