Hoa Nở Sau Ly Biệt/Chương 9C. 9
20px

“Ai gọi vậy?”

Anh thuận tay đưa điện thoại cho cô ta xem.

Màn hình hiện rõ hai chữ.

Chiếu Từ.

Khi ấy.

Cô ta biết đó là vợ anh.

Cũng nhìn thấy cuộc gọi lặp đi lặp lại không ngừng.

Nhưng cô ta chỉ cười.

“Chắc chị ấy nhớ anh rồi.”

“Anh gọi lại sau cũng được.”

Sau đó.

Cô ta cố ý kéo dài câu chuyện.

Cố ý nói mình chưa quen môi trường.

Cố ý nói mình sợ ở một mình.

Cho đến khi điện thoại không còn rung nữa.

“Em không cố ý.”

Diệp Lan Nhân cuống quýt giải thích.

“Em thật sự không biết chị ấy gặp chuyện nghiêm trọng như vậy.”

“Không biết?”

Cận Từ Viễn nhìn cô ta.

Lần đầu tiên cảm thấy xa lạ.

“Lan Nhân.”

“Em biết không?”

“Đêm đó Chiếu Từ mất con.”

Ầm.

Diệp Lan Nhân hoàn toàn chết lặng.

Sắc mặt trắng bệch.

“Cái gì?”

“Con?”

“Đúng.”

Giọng nói Cận Từ Viễn khàn đặc.

“Con của tôi và cô ấy.”

Căn phòng chìm vào im lặng.

Một lúc sau.

Diệp Lan Nhân đột nhiên đỏ mắt.

“Nhưng chuyện này đâu thể trách em?”

“Em cũng không biết.”

“Anh đừng như vậy được không?”

“Có phải vì em nên chị ấy mới đòi ly hôn không?”

Nghe thấy câu đó.

Cận Từ Viễn nhắm mắt lại.

Rất lâu.

Rất lâu.

Sau đó mới mở ra.

Trong mắt chỉ còn lại mệt mỏi.

“Không phải vì em.”

Diệp Lan Nhân sửng sốt.

Anh nhìn cô ta.

Từng chữ chậm rãi rơi xuống.

“Là vì tôi.”

“Là tôi bỏ lỡ cuộc gọi của cô ấy.”

“Là tôi không ở cạnh cô ấy lúc cần nhất.”

“Là tôi khiến cô ấy tuyệt vọng.”

“Không liên quan tới ai khác.”

Mỗi một câu.

Đều giống như lưỡi dao đâm vào lòng anh.

Diệp Lan Nhân chưa từng thấy Cận Từ Viễn như vậy.

Trong ký ức của cô ta.

Anh luôn dịu dàng.

Luôn bao dung.

Luôn là người che chở mình.

Nhưng giờ phút này.

Người đàn ông ấy lại đang dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô ta.

Giống như nhìn một người xa lạ.

Đúng lúc ấy.

Chuông cửa vang lên.

Người của công ty môi giới đến xem nhà.

Tôi bước từ trên tầng xuống.

Trong tay cầm một tập hồ sơ.

“Cô Tống.”

Nhân viên môi giới mỉm cười.

“Bên mua rất hài lòng.”

“Tòa nhà có thể ký hợp đồng bất cứ lúc nào.”

Cận Từ Viễn bỗng ngẩng đầu.

“Tòa nhà?”

Anh nhìn tôi.

Trong lòng dâng lên dự cảm bất an.

“Tòa nhà nào?”

Tôi bình thản đáp:

“Cái này.”

Nói rồi đưa tập hợp đồng ra.

Ánh mắt anh lướt qua dòng chữ trên bìa.

Hợp đồng chuyển nhượng tài sản.

Trong nháy mắt.

Máu trong người như đông cứng lại.

“Chiếu Từ.”

“Em điên rồi sao?”

Anh lao tới.

Muốn giật lấy hợp đồng.

Nhưng tôi đã lùi một bước.

“Cận Từ Viễn.”

“Tòa nhà là của tôi.”

“Bán hay không là quyền của tôi.”

“Nhưng đây là nhà của chúng ta!”

Anh gần như gầm lên.

Lần đầu tiên mất bình tĩnh như vậy.

Tôi nhìn anh.

Bỗng nhớ tới câu nói ngày trước của bà nội.

Nhà cửa là chỗ dựa cuối cùng của một người.

Con có thể dùng nó để dựng nên một tổ ấm.

Cũng có thể dùng nó để rời đi.

“Từng là nhà của chúng ta.”

Tôi nhẹ giọng sửa lại.

“Nhưng bây giờ không phải nữa.”

Sắc mặt Cận Từ Viễn tái nhợt.

Anh muốn nói gì đó.

Nhưng không nói nổi.

Bởi vì chính anh cũng biết.

Người khiến căn nhà này không còn là nhà.

Chưa bao giờ là Tống Chiếu Từ.

Mà là anh.

Cuối chương.

Buổi tối.

Tôi ký tên lên bản hợp đồng đầu tiên.

Mực đen dần khô trên giấy.

Luật sư Lưu gửi tin nhắn tới.

“Cô Tống.”

“Mọi thủ tục đã bắt đầu.”

Tôi nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.

Khẽ trả lời:

“Được.”

Bên ngoài.

Gió đêm thổi qua ban công trống trơn.

Giàn hoa năm nào đã không còn nữa.

Mà cuộc hôn nhân này.

Cũng sắp kết thúc rồi.

Chương 8: Cả Tòa Nhà Đổi Chủ

Một tuần sau.

Tin tức tòa nhà đổi chủ chính thức được xác nhận.

Buổi sáng hôm ấy.

Khi Cận Từ Viễn xuống lầu, một nhóm nhân viên quản lý bất động sản đang kiểm kê tài sản.

Trên bàn trà đặt một tập hồ sơ bàn giao.

Người phụ trách nhìn thấy anh liền lịch sự gật đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...