Học Bá Trọng Sinh/Chương 4C. 4
20px

Luật sư Giang bình tĩnh chen vào: “Bà Chu, nếu bà cho rằng anh Chu có quyền sở hữu một nửa cửa hàng, có thể cung cấp chứng cứ góp vốn hoặc thỏa thuận cổ phần. Nếu không có, lời nói của bà không có giá trị pháp lý.”

Bà Chu bị câu nói chuyên nghiệp ấy làm nghẹn lại, lập tức chuyển mục tiêu sang tôi. “Lâm Hạ, cô đừng tưởng mời luật sư là ghê gớm. Tôi nói cho cô biết, nhà họ Chu chúng tôi không dễ bắt nạt. Cô đã ở với con trai tôi năm năm, cả khu này ai không biết cô là người nhà họ Chu? Bây giờ cô muốn đá nó đi, cô có còn lương tâm không?”

Tôi bình tĩnh đáp: “Tôi ở với anh ta năm năm, chứ không bán mình cho nhà họ Chu. Hơn nữa, năm năm qua, tôi không chỉ nuôi Chu Khải, còn nuôi cả nhà dì. Chu Lộ học đại học, mỗi tháng tôi chuyển hai ngàn tệ sinh hoạt phí. Dì nằm viện mổ ruột thừa, tôi trả một vạn ba. Nhà dì sửa mái, tôi đưa năm vạn. Dì nói tôi không có lương tâm, vậy dì trả tiền lại trước rồi hãy nói.”

Chu Lộ lập tức đỏ mặt. “Chị tự nguyện cho, bây giờ đòi lại không thấy mất mặt à?”

Tôi gật đầu. “Đúng, có vài khoản là tôi tự nguyện cho, pháp luật chưa chắc bắt các người trả. Nhưng tôi nêu ra để mọi người biết, rốt cuộc ai mới là người không có lương tâm.”

Bác gái mua rau ban nãy lập tức phụ họa: “Đúng đấy. Người ta giúp nhà các người nhiều như vậy, giờ còn mắng người ta không có lương tâm. Da mặt dày thật.”

Một người đàn ông trung niên đứng ngoài cửa cũng nói: “Tôi thuê mặt bằng bên cạnh nên biết, hồi mới mở siêu thị toàn là cô Lâm chạy trước chạy sau. Cậu Chu lúc đó còn chẳng biết giấy phép làm thế nào. Bây giờ kiếm được chút tiền lại muốn nhận công hết về mình.”

Những tiếng xì xào càng lúc càng lớn. Mặt bà Chu đỏ bừng, nhưng bà vẫn không chịu thua. Bà bỗng ngồi phịch xuống đất, vỗ đùi khóc lóc: “Trời ơi, mọi người tới xem đi! Con dâu chưa cưới bắt nạt mẹ chồng đây này! Có tiền rồi thì không cần người nghèo nữa! Ép con trai tôi đến đường cùng rồi!”

Màn này tôi đã thấy quá nhiều.

Trước kia chỉ cần bà Chu ngồi xuống khóc, Chu Khải sẽ cau mày bảo tôi: “Mẹ anh lớn tuổi rồi, em nhường bà ấy một chút đi.” Tôi nhường một lần, nhường hai lần, cuối cùng nhường đến mức cả nhà họ Chu đều cảm thấy tôi sinh ra là để trả nợ cho họ.

Tôi không nói nhiều, trực tiếp quay sang luật sư Giang. “Phiền chị báo cảnh sát giúp tôi. Có người gây rối cản trở việc thanh lý tài sản trong cửa hàng.”

Bà Chu lập tức nín khóc. Bà ta ngẩng phắt đầu lên, không dám tin nhìn tôi. “Cô dám báo cảnh sát?”

Tôi nhìn bà, mỉm cười. “Dì cứ tiếp tục khóc. Lát nữa khóc với cảnh sát luôn.”

Bà Chu há hốc miệng. Chu Lộ vội vàng kéo bà dậy, nhỏ giọng nói: “Mẹ, đừng làm nữa, có nhiều người quay video lắm.” Lúc này bà Chu mới phát hiện không ít người ngoài cửa đang cầm điện thoại. Vẻ hung hăng ban nãy lập tức yếu đi một nửa.

Chu Khải nghiến răng nhìn tôi. “Lâm Hạ, em nhất định không để lại đường lui cho anh?”

“Đường lui?” Tôi nói. “Khi anh lấy tiền của tôi đưa cho Tiểu Vân, anh có để đường lui cho tôi không? Khi mẹ tôi bệnh, tôi hỏi doanh thu cửa hàng, anh nói không có tiền, anh có để đường lui cho tôi không? Khi anh và Tiểu Vân bàn nhau mượn họ hàng đắp vào lỗ hổng rồi tiếp tục giấu tôi, anh có để đường lui cho tôi không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ rõ ràng: “Chu Khải, không phải tôi không để đường lui cho anh. Là anh tự tay chặn hết đường lui của mình.”

Cảnh sát tới rất nhanh. Sau khi nghe luật sư Giang trình bày sự việc và xem hợp đồng thanh lý, họ yêu cầu Chu Khải và người nhà không được cản trở công nhân làm việc. Bà Chu vốn còn muốn la hét, nhưng vừa thấy camera và đám đông xung quanh, bà lập tức im miệng. Chu Khải đứng bên cạnh, mặt mũi xám xịt, chỉ có thể trơ mắt nhìn từng dãy kệ bị tháo xuống, từng chiếc tủ đông được đẩy ra ngoài, từng thùng hàng cuối cùng được kiểm kê niêm phong.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...