Tôi không nhìn anh ta nữa. Tôi cùng kế toán Lưu đối chiếu danh sách hàng tồn. Những thứ còn bán được, tôi đã liên hệ một siêu thị nhỏ khác thu mua với giá hợp lý. Những thứ sắp hết hạn, tôi cho nhân viên cũ chia một phần, phần còn lại chuyển tới trạm cứu trợ. Còn cửa hàng này, tôi đã quyết định trả mặt bằng từ nửa tháng trước. Chủ nhà cũng đã đồng ý. Hôm nay thanh lý xong, ngày mai tôi sẽ bàn giao chìa khóa.
Chu Khải nghe tới đó mới thật sự mất kiểm soát. Anh ta lao tới trước mặt tôi, giọng khàn đi: “Em trả mặt bằng rồi? Vậy anh làm gì? Anh còn chưa tìm việc mới, em muốn anh thất nghiệp sao?”
Tôi nhìn anh ta như nhìn một trò cười. “Anh thất nghiệp liên quan gì tới tôi?”
“Anh là bạn trai em!”
“Cũ rồi.”
Hai chữ ấy khiến Chu Khải cứng đờ.
Tôi lấy một phong bì từ túi xách ra, đặt lên quầy thu ngân cuối cùng còn chưa tháo. Trong phong bì là thư chấm dứt quan hệ lao động và thông báo yêu cầu hoàn trả tài sản. “Từ hôm nay, tôi và anh chia tay. Quan hệ lao động giữa anh và cửa hàng cũng kết thúc theo đúng quy định. Tiền lương tháng này sau khi đối chiếu sẽ chuyển cho anh, nhưng khoản anh nợ tôi, tôi sẽ truy đến cùng.”
Chu Khải nhìn phong bì, bàn tay run lên. Anh ta từng nghĩ tôi không rời được anh ta. Anh ta từng nói với bạn bè rằng tôi quá mềm lòng, chỉ cần dỗ vài câu là xong. Anh ta từng chắc chắn rằng dù anh ta làm gì, tôi cũng sẽ vì tình cảm năm năm mà tha thứ. Nhưng anh ta quên mất, người mềm lòng một khi lạnh lòng, còn tuyệt tình hơn bất cứ ai.
Tối hôm ấy, cửa hàng ba năm của tôi biến thành một căn phòng trống. Ánh đèn trắng chiếu xuống nền gạch còn vết kéo kệ hàng, trông hoang lạnh mà sạch sẽ. Tôi đứng giữa cửa hàng, nhìn nơi mình từng gửi gắm tất cả hy vọng. Không có tiếc nuối sao? Có chứ. Ba năm này, tôi đã đổ vào đây không chỉ tiền, mà còn tuổi trẻ, sức khỏe và niềm tin vào một tương lai chung. Nhưng khi chiếc kệ cuối cùng được chuyển lên xe, tôi bỗng cảm thấy lồng ngực nhẹ đi rất nhiều.
Có vài thứ không phải mất đi, mà là cuối cùng cũng được trả về đúng vị trí của nó: rác thì nên bỏ, nợ thì nên đòi, người sai thì nên trả giá.
Trước khi rời đi, Chu Khải đứng ở cửa, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp. Có phẫn nộ, có không cam lòng, cũng có chút hối hận muộn màng. Anh ta khàn giọng nói: “Lâm Hạ, em thật sự không còn yêu anh nữa sao?”
Nếu là trước đây, câu này có thể khiến tôi đau rất lâu. Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy buồn cười.
Tôi khóa cửa, rút chìa khóa ra, rồi nhìn anh ta. “Chu Khải, anh không phải muốn hỏi tôi còn yêu anh không. Anh chỉ muốn hỏi, tôi có còn tiếp tục trả tiền cho sai lầm của anh không.”
Nói xong, tôi xoay người đi thẳng. Lần này, anh ta không đuổi theo được nữa.
Ba ngày sau, luật sư Giang chính thức nộp đơn kiện. Cùng lúc đó, kế toán Lưu gửi cho tôi bản kiểm toán hoàn chỉnh. Con số cuối cùng còn cao hơn dự đoán ban đầu. Trong vòng hai năm, Chu Khải đã dùng nhiều cách rút khỏi cửa hàng tổng cộng mười sáu vạn ba ngàn tệ. Trong đó có hơn mười vạn chuyển trực tiếp hoặc gián tiếp cho Tiểu Vân, còn lại dùng cho ăn uống, khách sạn, quà tặng và các khoản không thể chứng minh liên quan tới hoạt động kinh doanh. Ngoài ra, hàng hóa thất thoát do Tiểu Vân lấy đi thường xuyên cũng khoảng hai vạn tệ. Tổng cộng gần mười tám vạn.
Tôi nhìn con số ấy, không còn tức giận như tưởng tượng. Có lẽ bởi vì khi một người đã thất vọng đến cùng cực, tiền ngược lại trở thành thứ dễ tính nhất. Mười tám vạn có thể đòi, có thể kiện, có thể ghi thành con số rõ ràng. Nhưng năm năm tin tưởng bị giẫm nát, những đêm tôi tự trách mình quá nhỏ nhen, những lần tôi đứng trong bệnh viện cắn răng chuyển tiền trong khi người đàn ông tôi yêu đang đưa người phụ nữ khác đi mua túi, những thứ ấy không thể viết vào đơn kiện. Cho nên tôi càng phải đòi bằng được khoản tiền này. Không phải vì tôi thiếu từng ấy tiền, mà vì tôi muốn bọn họ hiểu, tôi không phải cái giếng không đáy để ai cũng có thể múc nước.
Chaporia
Bình Luận (0)