Ngày Chu Khải nhận giấy triệu tập của tòa, anh ta gọi cho tôi hơn ba mươi cuộc. Tôi không nghe. Sau đó, tin nhắn của anh ta tràn vào điện thoại.
“Lâm Hạ, chúng ta nói chuyện được không?”
“Anh biết sai rồi. Anh thật sự không cố ý làm em tổn thương.”
“Tiền anh sẽ nghĩ cách trả, nhưng em rút đơn kiện trước được không? Chuyện này truyền ra ngoài, anh còn làm người thế nào?”
“Em đừng nghe luật sư xúi giục. Người ngoài chỉ muốn kiếm tiền của em thôi. Chỉ có anh thật lòng với em.”
Tôi đọc đến câu cuối cùng, suýt bật cười thành tiếng. Thật lòng của anh ta rẻ đến mức khiến người ta buồn nôn. Tôi không trả lời, trực tiếp chuyển toàn bộ tin nhắn cho luật sư Giang. Luật sư Giang chỉ trả lại một câu: “Không liên hệ riêng, mọi trao đổi để luật sư xử lý.”
Tôi thích sự dứt khoát ấy.
Nhưng Chu Khải không chịu buông tha. Ngày thứ năm sau khi cửa hàng đóng cửa, anh ta dẫn Tiểu Vân tới nhà tôi. Khi đó tôi vừa đưa mẹ đi tái khám về. Mẹ tôi ngồi trên sofa, sắc mặt còn hơi mệt. Chu Khải đứng ngoài cửa, mắt đỏ ngầu, trên cằm đầy râu lún phún, trông tiều tụy hơn trước rất nhiều. Tiểu Vân đứng sau lưng anh ta, không còn vẻ đáng thương tinh tế như mọi khi, mà thật sự hoảng sợ. Có lẽ cô ta cũng nhận ra, chuyện lần này không thể dùng vài giọt nước mắt để lấp qua.
Tôi không cho họ vào nhà, chỉ đứng ở cửa nhìn họ. “Có việc gì nói với luật sư.”
Chu Khải nhìn thấy mẹ tôi, lập tức đổi sắc mặt, cố nặn ra vẻ hối lỗi: “Dì Lâm, con tới xin lỗi. Chuyện lần này là con sai. Con nhất thời hồ đồ, nhưng con và Lâm Hạ nhiều năm tình cảm, dì cũng biết con đối xử với cô ấy thế nào. Dì giúp con khuyên cô ấy được không? Đừng kiện nữa. Sau này con nhất định sẽ sống tử tế với cô ấy.”
Mẹ tôi ngồi trên sofa, chậm rãi ngẩng đầu. Bà nhìn Chu Khải một lúc lâu, ánh mắt bình tĩnh đến lạ. Trước đây mẹ tôi rất thích Chu Khải. Bà từng nói, người nghèo không sao, chỉ cần thật lòng với tôi là được.
Bà bệnh lâu năm, luôn sợ mình liên lụy tôi, nên khi thấy có người chăm sóc tôi, bà thật sự yên tâm. Nhưng bây giờ, sự yên tâm ấy biến thành một cái tát đau đớn.
Mẹ tôi vịn tay ghế đứng dậy, đi tới cạnh tôi. Bà không mắng, chỉ hỏi: “Chu Khải, tháng trước Hạ Hạ hỏi con tiền doanh thu để đóng viện phí cho dì, con nói cửa hàng khó khăn. Lúc đó con có biết dì đang chờ tiền kiểm tra không?”
Chu Khải cứng người. “Dì, con…”
Mẹ tôi lại hỏi: “Con có biết hôm đó Hạ Hạ về nhà, ngồi ngoài ban công khóc một mình không? Nó sợ dì lo nên không dám khóc trong phòng. Nó nói có lẽ mình mở cửa hàng chưa đủ tốt, có lẽ mình tiêu tiền chưa đủ tiết kiệm. Nhưng cùng ngày đó, con chuyển tám ngàn tệ cho người phụ nữ khác. Chu Khải, con nói con nhất thời hồ đồ, vậy nhất thời của con dài bao lâu? Một ngày, một tháng, hay hai năm?”
Chu Khải cúi đầu, mặt trắng bệch.
Tiểu Vân bỗng bước lên một bước, nước mắt lại rơi. “Dì Lâm, con xin lỗi. Là con không tốt. Con thật sự không biết chị Lâm Hạ khó khăn như vậy. Con sẽ trả tiền, con nhất định trả. Nhưng chị ấy kiện anh Khải như vậy, anh ấy sẽ bị hủy mất. Anh ấy còn trẻ, không thể có vết nhơ được.”
Tôi nhìn cô ta. “Cô cũng còn trẻ, sao lúc nhận tiền không nghĩ mình sẽ có vết nhơ?”
Tiểu Vân nghẹn lại.
Mẹ tôi nhìn cô ta, giọng không lớn nhưng rất rõ: “Cô Tiểu Vân, tôi cũng là phụ nữ một mình nuôi con. Chồng tôi mất sớm, tôi bệnh tật, con gái tôi vừa đi làm vừa chăm tôi. Nhưng tôi chưa từng dạy nó lấy sự đáng thương của mình làm lý do để tiêu tiền của người khác. Một người khổ không có nghĩa là có quyền hút máu người khác. Cô có con, càng nên tích đức cho con mình.”
Câu này khiến Tiểu Vân đỏ mặt đến tận cổ. Cô ta cắn môi, không khóc nổi nữa.
Chu Khải thấy cầu mẹ tôi không được, cuối cùng lộ vẻ mất kiên nhẫn. “Lâm Hạ, rốt cuộc em muốn thế nào? Anh đã tới xin lỗi rồi, em còn muốn anh quỳ xuống sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)