Học Bá Trọng Sinh/Chương 7C. 7
20px

Tôi nhìn anh ta, bỗng cảm thấy người trước mặt xa lạ đến mức nực cười. “Tôi muốn anh trả tiền.”

“Anh nói rồi, anh không có tiền!”

“Vậy bán xe máy, bán đồng hồ, bán điện thoại, đi làm trả góp. Anh là người trưởng thành, tự nghĩ cách.”

Chu Khải cắn răng. “Em biết rõ anh không thể trả ngay nhiều như vậy. Em ép anh thì có ích gì?”

“Tất nhiên có ích.” Tôi nói. “Ít nhất anh sẽ hiểu, tiền không tự mọc ra. Trước đây anh tiêu tiền của tôi quá dễ dàng, nên mới cảm thấy mười tám vạn chỉ là con số. Bây giờ anh tự kiếm từng đồng trả lại, sẽ biết nó nặng bao nhiêu.”

Chu Khải nhìn tôi chằm chằm, trong mắt cuối cùng không còn chút dịu dàng giả tạo nào. Anh ta lạnh giọng: “Được. Lâm Hạ, cô giỏi. Cô nhớ lấy, hôm nay cô tuyệt tình như vậy, sau này đừng hối hận.”

Tôi đóng cửa trước mặt anh ta. “Yên tâm, tôi sẽ không cho anh cơ hội khiến tôi hối hận lần thứ hai.”

Sau hôm đó, Chu Khải bắt đầu đổi chiến thuật. Anh ta không tới tìm tôi nữa, nhưng lại đăng một bài dài lên mạng xã hội. Trong bài, anh ta viết mình và bạn gái cùng nhau gây dựng siêu thị từ hai bàn tay trắng, anh ta thức khuya dậy sớm quản lý cửa hàng, cuối cùng vì giúp đỡ một người mẹ đơn thân đáng thương mà bị bạn gái hiểu lầm. Bạn gái không chỉ bán cửa hàng, còn dùng luật sư ép anh ta trả khoản nợ vô lý, khiến anh ta mất việc, mất danh dự. Bài viết của anh ta rất biết dẫn dắt cảm xúc, từng câu từng chữ đều ám chỉ tôi là người phụ nữ có tiền thì trở mặt, lạnh lùng tính toán, không có tình người.

Ban đầu thật sự có không ít người tin. Dưới bài viết, bạn bè anh ta bình luận an ủi.

“Phụ nữ bây giờ thực dụng quá.”

“Yêu nhau năm năm mà còn tính tiền, đáng sợ thật.”

“Giúp người nghèo cũng sai sao? Bạn gái anh ghen quá mức rồi.”

Chu Lộ còn chia sẻ bài viết, kèm một câu: “Cuối cùng cũng nhìn rõ bộ mặt thật của một người.

Nhà nghèo không đáng sợ, đáng sợ là gặp phải người coi tiền hơn tình nghĩa.”

Tôi nhìn màn hình, không tức giận. Tôi chỉ chụp lại toàn bộ, gửi cho luật sư Giang. Luật sư Giang hỏi tôi: “Cần gửi thư cảnh cáo ngay không?”

Tôi nhìn những bình luận càng lúc càng nhiều, khẽ cười. “Không vội. Để họ diễn thêm một chút.”

Ba tiếng sau, tôi đăng bài đáp trả. Tôi không viết nhiều lời. Tôi chỉ đăng chín tấm ảnh. Tấm thứ nhất là giấy phép kinh doanh đứng tên tôi. Tấm thứ hai là hợp đồng thuê mặt bằng và hóa đơn thanh toán tiền thuê ba năm. Tấm thứ ba là sao kê chuyển khoản tiền sửa chữa, tiền nhập hàng, tiền mua thiết bị. Tấm thứ tư là bảng lương của Chu Khải, chứng minh anh ta mỗi tháng đều nhận lương quản lý. Tấm thứ năm là bảng thống kê các khoản rút tiền bất thường. Tấm thứ sáu là lịch sử chuyển khoản từ tài khoản cửa hàng sang tài khoản cá nhân của Chu Khải. Tấm thứ bảy là chuyển khoản của Chu Khải cho Tiểu Vân, ghi chú “váy”, “học đàn”, “sinh hoạt”, “bảo bối”. Tấm thứ tám là ảnh chụp camera kho hàng, tôi cố ý làm mờ mặt nhưng dáng người ai quen cũng nhận ra. Tấm thứ chín là thư luật sư yêu cầu Chu Khải ngừng bịa đặt và hoàn trả tài sản.

Tôi chỉ viết một câu: “Tình nghĩa không phải lý do để chiếm dụng tài sản của người khác. Mọi việc sẽ do pháp luật xử lý.”

Bài của tôi vừa đăng, hướng gió lập tức đổi chiều. Những người ban nãy còn mắng tôi thực dụng bắt đầu im lặng. Một số người nhanh chóng xóa bình luận. Bạn bè chung của chúng tôi kéo vào xem, rồi không nhịn được để lại lời.

“Trời ạ, cửa hàng này vốn là Lâm Hạ bỏ tiền mở mà? Tôi còn nhớ lúc khai trương, Chu Khải nói mình chỉ phụ quản lý.”

“Sáu ngàn lương mỗi tháng mà còn nói làm không công? Anh ta lấy mặt mũi ở đâu vậy?”

“Chuyển cho Tiểu Vân nhiều tiền như thế mà bảo chỉ là giúp đỡ? Ai giúp đỡ mà ghi chú bảo bối?”

“Còn đăng bài giả nghèo giả khổ nữa chứ. Đúng là mở mang tầm mắt.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...