Học Bá Trọng Sinh/Chương 8C. 8
20px

Bài viết của Chu Khải bị người ta đào lại, dưới phần bình luận trở thành hiện trường lật xe. Chu Lộ vừa nãy còn mắng tôi coi tiền hơn tình nghĩa, bị người quen hỏi thẳng: “Tiền sinh hoạt đại học của cô là ai cho vậy? Cô có trả không mà nói tình nghĩa?” Cô ta tức đến mức khóa trang cá nhân. Bà Chu thì gọi điện mắng tôi, nhưng tôi đã chặn số từ lâu. Chu Khải gửi cho tôi một tin nhắn cuối cùng: “Em nhất định phải ép anh đến mức không còn mặt mũi gặp ai sao?”

Tôi nhìn tin nhắn ấy, trả lời lần duy nhất: “Mặt mũi của anh không phải do tôi lấy đi. Là anh tự bán rẻ nó.”

Sau đó tôi chặn luôn anh ta.

Tưởng rằng mọi chuyện đến đây đã đủ náo nhiệt, không ngờ cú đánh mạnh nhất lại tới từ phía Tiểu Vân. Ba ngày sau khi bài viết của tôi lan ra, chồng cũ của Tiểu Vân bỗng tìm tới tôi. Anh ta tên là Trần Hạo, là một tài xế xe tải đường dài. Trước đây trong miệng Tiểu Vân, anh ta là một kẻ vô trách nhiệm, ngoại tình, bỏ rơi vợ con, nhiều năm không cấp dưỡng. Chính vì câu chuyện này mà tôi từng thương cô ta hơn. Nhưng khi Trần Hạo đứng trước mặt tôi, đưa ra một xấp chứng cứ, tôi mới biết hóa ra câu chuyện đáng thương kia cũng là giả.

Trần Hạo nói: “Tôi và Tiểu Vân ly hôn vì cô ta ngoại tình trước. Người cô ta ngoại tình chính là Chu Khải.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn anh ta.

Trần Hạo cười khổ, lấy trong điện thoại ra vài tấm ảnh cũ. Trong ảnh, Chu Khải và Tiểu Vân đứng trước một khách sạn nhỏ, thời gian hiển thị là bốn năm trước. Khi đó tôi và Chu Khải đã yêu nhau được một năm. Trần Hạo nói tiếp: “Lúc đó tôi chạy xe đường dài, thường xuyên không ở nhà. Cô ta nói mình cô đơn, nói Chu Khải chỉ là anh hàng xóm chăm sóc mẹ con cô ta. Về sau tôi phát hiện họ qua lại với nhau, cô ta khóc lóc xin tha, nói vì tôi không quan tâm gia đình. Tôi chịu không nổi nên ly hôn. Nhưng không phải tôi bỏ con. Mấy năm nay tôi vẫn chuyển tiền cấp dưỡng mỗi tháng, chỉ là cô ta chưa từng nói với người ngoài.”

Anh ta đưa sao kê cho tôi xem.

Mỗi tháng hai ngàn năm trăm tệ, chưa từng thiếu. Ngoài ra, anh ta còn trả học phí mẫu giáo và bảo hiểm cho con. Nói cách khác, Tiểu Vân không hề khốn khổ đến mức cần Chu Khải dùng tiền của tôi nuôi. Cô ta chỉ quen hưởng thụ sự thương hại của đàn ông, quen biến mình thành người bị hại để nhận được nhiều hơn.

Tôi hỏi Trần Hạo: “Sao anh tìm tới tôi?”

Trần Hạo thở dài. “Tôi thấy bài của cô. Tôi mới biết cô cũng bị họ lừa. Tôi không muốn dính vào chuyện cũ, nhưng Tiểu Vân gần đây nhắn tin cho tôi, bảo tôi đưa thêm tiền, nếu không sẽ không cho tôi gặp con. Cô ta còn nói cô kiện Chu Khải làm cô ta không còn nguồn thu. Tôi nghĩ, nếu cần chứng cứ, tôi có thể cung cấp. Tôi không bênh cô, cũng không bênh họ. Tôi chỉ muốn sự thật rõ ràng.”

Tôi nhận tài liệu, cảm ơn anh ta. Trước khi đi, Trần Hạo do dự một lúc rồi nói: “Cô Lâm, cô đừng vì loại người đó mà nghi ngờ bản thân. Người sai là họ.”

Câu nói ấy khiến tôi im lặng rất lâu. Một người xa lạ còn hiểu đạo lý này, nhưng tôi lại mất năm năm mới hiểu.

Có chứng cứ của Trần Hạo, vụ kiện càng thuận lợi. Luật sư Giang bổ sung thêm phần chứng minh Tiểu Vân biết rõ quan hệ tình cảm giữa tôi và Chu Khải nhưng vẫn nhiều lần nhận lợi ích bất thường từ tài khoản liên quan tới cửa hàng. Cùng lúc đó, cô ấy gửi thư yêu cầu hoàn trả cho Tiểu Vân. Tiểu Vân ban đầu còn giả vờ yếu thế, nói mình không có tiền, nói phải nuôi con, nói tất cả đều là Chu Khải tự nguyện. Nhưng khi luật sư Giang đưa ra tin nhắn “chị Lâm quản tiền chặt quá, anh nghĩ cách đi”, cô ta lập tức im lặng.

Một tuần sau, tôi nghe nói Chu Khải và Tiểu Vân cãi nhau rất lớn ngay dưới khu nhà cô ta. Chu Khải trách Tiểu Vân lừa anh ta, nói nếu không vì cô ta liên tục khóc than, anh ta sẽ không rút nhiều tiền như vậy. Tiểu Vân thì mắng Chu Khải vô dụng, nói anh ta đã hứa sẽ cho mẹ con cô ta cuộc sống tốt, kết quả ngay cả một siêu thị nhỏ cũng giữ không nổi. Hai người từng đứng cùng chiến tuyến chỉ trích tôi tính toán, cuối cùng vì tiền mà xé rách mặt nhau.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...