Nhưng hình tượng của người đứng đầu đã bị tổn hại nghiêm trọng.
Trên mạng.
Không ít người bắt đầu đặt câu hỏi.
Một người ngay cả vợ mang thai cũng không quan tâm.
Liệu có thật sự đáng tin cậy để giao hàng chục tỷ dự án hay không?
Cổ phiếu giảm.
Đối tác trì hoãn ký kết.
Một số dự án trọng điểm buộc phải xem xét lại.
Áp lực đè lên vai Lục Yến Thanh ngày một lớn.
Nhưng lần đầu tiên.
Anh không tìm cách giải quyết dư luận.
Không thanh minh.
Không đổ lỗi.
Cũng không trách Tô Niệm.
Anh chỉ lặng lẽ tiếp nhận tất cả.
Giống như đang tự trừng phạt chính mình.
…
Một tuần sau.
Tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ Lục.
Từ lúc kết hôn tới giờ.
Bà chủ động gọi cho tôi không quá năm lần.
Lần nào cũng là vì con trai bà.
“Lâm Vãn.”
Giọng bà vẫn cao ngạo như trước.
“Có thời gian không?”
“Tôi muốn gặp cô.”
Tôi nhìn lịch làm việc.
“Nói qua điện thoại đi.”
“Có vài chuyện không tiện nói.”
Tôi im lặng vài giây.
Cuối cùng vẫn đồng ý.
…
Quán trà nằm ở trung tâm thành phố.
Khi tôi bước vào.
Ngoài mẹ Lục còn có cha Lục.
Thậm chí cả em gái Lục Yến Thanh cũng có mặt.
Nhìn đội hình này.
Tôi gần như đoán được mục đích của cuộc gặp.
“Lâm Vãn tới rồi.”
Mẹ Lục cố gắng nở nụ cười.
Khác hẳn vẻ lạnh nhạt trước đây.
Tôi ngồi xuống.
“Chuyện gì vậy?”
Mọi người nhìn nhau.
Cuối cùng.
Cha Lục lên tiếng trước.
“Tiểu Vãn.”
“Chuyện trước đây là Yến Thanh sai.”
“Tụi bác thay nó xin lỗi con.”
Tôi khẽ nhướng mày.
Thật hiếm có.
Lần đầu tiên sau ba năm.
Tôi được nghe lời xin lỗi từ gia đình này.
Nhưng tiếc là.
Đã quá muộn.
…
“Con cũng biết.”
“Công ty gần đây gặp không ít khó khăn.”
Cha Lục thở dài.
“Yến Thanh lại không chịu giải thích.”
“Nó cứ như người mất hồn.”
“Con có thể…”
Ông dừng lại.
Rồi nhìn tôi đầy mong đợi.
“Giúp nó một lần không?”
Tôi bật cười.
Nụ cười rất nhẹ.
Nhưng sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Mẹ Lục vội vàng nói:
“Tiểu Vãn.”
“Bác biết con tủi thân.”
“Nhưng dù sao cũng là vợ chồng.”
“Chuyện trong nhà đóng cửa giải quyết với nhau.”
“Cần gì phải làm lớn đến vậy?”
Tôi nhìn bà.
Một lúc lâu.
Mới chậm rãi hỏi:
“Bác gái.”
“Lúc tôi mang thai.”
“Bác biết không?”
Mẹ Lục sững người.
Không nói gì.
Tôi hiểu rồi.
Bà biết.
Chỉ là không quan tâm.
“Tôi nhập viện.”
“Bác biết không?”
Bà cúi đầu.
Vẫn không trả lời.
“Tôi mất đứa bé.”
“Bác biết không?”
Lần này.
Không khí hoàn toàn yên lặng.
…
Thật ra tôi biết.
Bà đều biết.
Bởi ngày đó.
Tôi từng gọi điện.
Từng nhắn tin.
Từng cầu cứu.
Nhưng không ai đến.
Không ai hỏi.
Không ai quan tâm.
Bọn họ chỉ quan tâm đứa bé là trai hay gái.
Quan tâm khi nào sinh.
Quan tâm ai sẽ kế thừa tài sản.
Còn tôi.
Từ đầu đến cuối.
Chỉ là người sinh con.
…
Mẹ Lục cắn môi.
“Tiểu Vãn…”
“Chuyện đó…”
“Chúng tôi thật sự không biết nghiêm trọng như vậy.”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
“Các người không biết.”
“Bởi vì chưa từng muốn biết.”
Một câu nói.
Khiến sắc mặt cả bàn đều trở nên khó coi.
…
Lúc này.
Em gái Lục Yến Thanh bỗng lên tiếng.
“Chị dâu.”
“Anh em thật sự rất đau khổ.”
“Anh ấy đã biết sai rồi.”
“Chị không thể cho anh ấy một cơ hội sao?”
Tôi nhìn cô ta.
Khẽ cười.
“Vậy em nghĩ.”
“Đứa bé của tôi có cơ hội không?”
Cô ta nghẹn họng.
Không nói nên lời.
…
Tôi mở túi xách.
Lấy ra một tập hồ sơ.
Đặt lên bàn.
Là giấy khám thai.
Giấy siêu âm.
Và giấy xác nhận đình chỉ thai kỳ.
Những thứ tôi vốn định ném đi.
Nhưng cuối cùng vẫn giữ lại.
Không phải để nhớ.
Mà là để nhắc nhở bản thân.
Đừng bao giờ quay lại.
…
Mẹ Lục run tay cầm lấy.
Khi nhìn thấy ảnh siêu âm.
Bà lập tức bật khóc.
“Đây là…”
Tôi bình thản đáp:
“Cháu trai của bác.”
“Đáng tiếc.”
“Không còn nữa.”
Mẹ Lục che miệng.
Nước mắt liên tục rơi xuống.
Cha Lục cũng cúi đầu.
Gương mặt già nua như già đi thêm mười tuổi.
Không ai nói gì.
Bởi không còn gì để nói nữa.
…
Tôi đứng dậy.
Chuẩn bị rời đi.
Phía sau.
Mẹ Lục đột nhiên gọi với theo.
“Tiểu Vãn.”
“Tụi bác thật sự biết sai rồi.”
Tôi dừng bước.
Nhưng không quay đầu.
Giọng nói rất nhẹ.
Nhẹ đến mức gần như tan trong không khí.
“Không.”
“Các người không nợ tôi.”
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
Tôi khẽ cười.
“Lục gia không nợ tôi.”
“Các người chỉ nợ đứa bé.”
“Nhưng tiếc là.”
“Nó không thể quay về đòi lại nữa.”
Nói xong.
Tôi bước ra khỏi quán trà.
Ánh nắng bên ngoài rất đẹp.
Trời trong xanh.
Gió nhẹ.
Là một ngày rất thích hợp để bắt đầu lại.
…
Ở phía bên kia thành phố.
Lục Yến Thanh vừa kết thúc cuộc họp.
Trợ lý bước vào.
Chaporia
Bình Luận (0)