20px

Sắc mặt phức tạp.

“Anh Lục.”

“Chủ tịch và phu nhân vừa gặp chị Lâm.”

Bàn tay đang ký tài liệu của anh khựng lại.

“Rồi sao?”

Trợ lý im lặng vài giây.

Mới chậm rãi đáp:

“Chị ấy để lại giấy siêu âm của đứa bé.”

“Phu nhân khóc rất lâu.”

“Còn nói…”

Lục Yến Thanh ngẩng đầu.

Trái tim bỗng đập mạnh.

“Nói gì?”

Trợ lý nhìn anh.

Ánh mắt đầy thương hại.

“Chị ấy nói.”

“Lục gia không nợ chị ấy.”

“Các người chỉ nợ đứa bé.”

Chiếc bút trong tay Lục Yến Thanh rơi xuống đất.

Tiếng động rất nhỏ.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy.

Anh bỗng cảm thấy.

Có thứ gì đó trong đời mình.

Đã hoàn toàn vỡ nát rồi.

Chương 8: Anh Yêu Em Từ Khi Nào?

Sau cuộc gặp với gia đình Lục.

Tôi chính thức chuyển tới Hải Thành.

Ngày máy bay cất cánh.

Không có ai tiễn tôi.

Như vậy cũng tốt.

Tôi không thích những màn chia ly đầy nước mắt.

Nhất là khi người nên xuất hiện đã vắng mặt suốt ba năm.

Hải Thành vào đầu mùa thu.

Gió biển mang theo hơi mặn nhè nhẹ.

Dự án mới bận đến mức tôi gần như không có thời gian nghĩ tới chuyện khác.

Sáng họp.

Chiều khảo sát.

Tối sửa phương án.

Có những hôm về khách sạn đã hơn một giờ sáng.

Mệt.

Nhưng rất yên lòng.

Bởi lần đầu tiên sau nhiều năm.

Cuộc sống của tôi không còn xoay quanh một người đàn ông nữa.

Một tối nọ.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng họp.

Điện thoại bỗng rung lên.

Là một email.

Người gửi:

Lục Yến Thanh.

Tôi hơi bất ngờ.

Ba tháng qua.

Anh chưa từng gọi điện.

Chưa từng xuất hiện.

Cũng không nhờ người khác chuyển lời.

Đây là liên lạc đầu tiên.

Tôi mở ra.

Bên trong chỉ có một ảnh chụp màn hình.

Là đoạn tin nhắn tôi từng gửi.

Ba năm trước.

“Anh nhớ ăn cơm.”

Bên dưới.

Là câu trả lời mới.

Không phải “Đã nhận.”

Mà là:

“Xin lỗi.”

“Tối hôm đó anh thật sự không ăn cơm.”

“Đau dạ dày phải vào viện truyền nước.”

“Nhưng em đã không biết.”

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Cuối cùng tắt đi.

Không trả lời.

Những ngày sau.

Email vẫn đều đặn xuất hiện.

Mỗi ngày một bức ảnh.

Mỗi ngày một đoạn tin nhắn cũ.

Ngày thứ hai.

Là tin nhắn tôi gửi khi ký được hợp đồng đầu tiên.

“Anh.”

“Em thành công rồi.”

Phía dưới.

Là lời hồi đáp muộn ba năm.

“Chúc mừng em.”

“Anh đã xem hồ sơ.”

“Hợp đồng đó rất khó.”

“Em giỏi hơn anh tưởng rất nhiều.”

Ngày thứ ba.

Là tin nhắn tôi gửi lúc bị sốt.

“Em hơi mệt.”

Lời hồi đáp:

“Anh đáng lẽ nên ở bên em.”

Ban đầu.

Tôi cảm thấy phiền.

Nhưng dần dần.

Tôi nhận ra.

Anh không phải đang cầu xin tha thứ.

Anh chỉ đang đọc.

Đọc những gì mình đã bỏ lỡ.

Từng câu.

Từng chữ.

Từng ngày trong suốt ba năm.

Cùng lúc đó.

Lục Yến Thanh gần như thay đổi hoàn toàn.

Anh tắt chế độ trả lời tự động.

Xóa toàn bộ cài đặt cũ.

Mỗi ngày đều dành một khoảng thời gian cố định.

Để đọc lại lịch sử trò chuyện.

Có hôm đọc đến ba giờ sáng.

Có hôm đọc đến đỏ cả mắt.

Anh mới biết.

Ngày sinh nhật hai mươi bảy tuổi của mình.

Tôi đã tự tay làm bánh.

Đứng trong bếp suốt bốn tiếng.

Nhưng cuối cùng anh lại đi ăn tối cùng Tô Niệm.

Anh mới biết.

Có lần tôi bị viêm dạ dày cấp.

Một mình truyền nước.

Vẫn nhắn tin hỏi anh có tan làm chưa.

Anh mới biết.

Trong suốt ba năm.

Tôi đã yêu anh đến mức nào.

Mà anh lại xem tất cả là chuyện hiển nhiên.

Một buổi chiều.

Anh ngồi trong văn phòng.

Điện thoại đột nhiên hiện lên bức ảnh cũ.

Là ảnh cưới của chúng tôi.

Người trong ảnh cười rất tươi.

Nhất là tôi.

Lục Yến Thanh nhìn thật lâu.

Bỗng nhận ra.

Đã rất nhiều năm rồi.

Anh chưa từng thấy tôi cười như vậy nữa.

“Anh Lục.”

Trợ lý bước vào.

“Cuộc họp sắp bắt đầu.”

Lục Yến Thanh khẽ gật đầu.

Đúng lúc ấy.

Ánh mắt anh chợt dừng lại trên chiếc hộp nhỏ trong ngăn kéo.

Bên trong.

Là chiếc nhẫn cưới thật.

Chiếc nhẫn tôi để lại.

Anh cầm lên.

Lần đầu tiên nhìn kỹ.

Bên trong mặt nhẫn có khắc một dòng chữ rất nhỏ.

LYQ ❤ LW

Lục Yến Thanh và Lâm Vãn.

Dòng chữ ấy đã tồn tại suốt ba năm.

Nhưng anh chưa từng phát hiện.

Bởi anh chưa từng nhìn kỹ.

Cũng giống như anh chưa từng nhìn kỹ người phụ nữ ấy.

Tối hôm đó.

Tôi tăng ca đến gần mười một giờ.

Khi ra khỏi tòa nhà.

Bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Là Trình Dục.

Anh tựa vào xe.

Trong tay cầm hai cốc cà phê nóng.

“Tăng ca?”

Anh cười.

“Tôi đoán là vậy.”

Tôi nhận lấy cốc cà phê.

Hơi ấm lan qua lòng bàn tay.

Rất dễ chịu.

“Anh đang theo dõi tôi à?”

“Tôi chỉ ngang qua.”

“Từ bệnh viện tới đây phải đi đường vòng bốn mươi phút.”

“…”

“Tôi nói rồi.”

“Tôi chỉ ngang qua.”

Tôi bật cười.

Trình Dục cũng cười theo.

Bầu không khí rất thoải mái.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...